Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2685 lượt.
anh toại, hoàn toàn có thể cho cô sống tiếp cuộc sống công chúa! Cô còn gì không hài lòng? Có lẽ sau này cô còn biết ơn tôi chưa biết chừng!
Chu Thiến cảm thấy cô ta không thể nói lý lẽ. Cô cười lạnh, nhìn cô ta đầy khinh thường:
- Văn Phương, tôi quá coi trọng cô rồi! Thì ra cô không có não, trong óc cô chỉ toàn cỏ rác! Cô nghĩ rằng tôi rời khỏi Triệu Hi Thành thì cô có thể chòi lên sao? Nằm mơ!
Cô nhìn Văn Phương, ánh mắt sắc như đao, chém thẳng vào lòng cô ta khiến sắc mặt cô ta tái mét
- Cô có ý gì!
Chu Thiến cực hận cô ta làm Kiều Tranh đau khổ như vậy nên nói không chút nể tình:
- Cô là ai? Cô tính là cái gì? Muốn vào nhà họ Triệu. Nhà họ Triệu sẽ để loại phụ nữ như cô làm con dâu? Cho dù tôi đi thì bọn họ vẫn sẽ tìm một con dâu khác môn đăng hộ đối, thế nào cũng sẽ không đến lượt cô. Trước kia cô có thể làm tình nhân của Triệu Hi Thành nhưng giờ anh ta đã chán ghét cô! Bên anh ta sẽ không bao giờ có vị trí cho cô nữa. Hôm nay cô làm thế này hoàn toàn lại hại người không lợi mình!
Mặt Văn Phương cắt không còn hột máu, liên tục lui về sau, cuối cùng ngã xuống, cả người run run. Cô ta không thể không thừa nhận Chu Thiến nói rất có đạo lý. Chuyện đó không phải cô ta chưa nghĩ đến nhưng cô ta quá khát vọng vị trí đó, chỉ cần có chút hi vọng cũng sẽ không buông tay.
Chu Thiến nhìn cô ta rồi tiếp:
- Vốn dĩ Triệu Hi Thành chia tay cô với cô mà nói cũng là điều may mắn, chắc chắn cô nhận được không ít từ anh ta, hoàn toàn có thể bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng lòng tham khiến cô quá ngu xuẩn, cô biến chuyện thành thế này hoàn toàn không có lợi gì cho cô hết. Nếu tôi nói cho Hi Thành cô đứng giữa phá rối. Tính cách anh ấy cô thừa biết, anh ta sẽ làm gì cô nhỉ?
Văn Phương ngẩng đầu kinh hãi nhìn cô, trong mắt tràn ngập sợ hãi, môi run nhẹ, cô ta chạy tới trước mặt Chu Thiến, nắm chặt tay cô:
- Thiệu Lâm… Thiệu Lâm… cô đừng… nể tình chúng ta là bạn bè…
Cô ta kinh hoảng nói không nên lời. Triệu Hi Thành hận nhất là có kẻ phá rối sau lưng anh, nếu để anh ấy biết, cô ta không tưởng tưởng nổi hậu quả sẽ thế nào
Chu Thiến chán ghét gỡ tay cô ta:
- Văn Phương, từ hôm nay trở đi chúng ta không còn là bạn vè! Tôi không bao giờ coi kẻ tính kế sau lưng tôi là bạn. Tự gây hậu quả thì tự chịu đi.
Cô không muốn dây dưa với cô ta, xoay người bỏ đi. Ra ngoài, nhìn thấy ông chủ đang phiền não chạy đến, Chu Thiến nói:
- Tổn thất gì thì tìm tiểu thư bên trong tính toán.
Nói rồi lướt qua ông ta, đi ra ngoài.
Sau khi cô đi rồi, người Văn Phương như nhũn ra, ngồi chồm hỗm trên mặt đất, hai mắt trống rỗng vô thần, tóc trên trán bết mồ hôi lạnh
Cô ta không thể ngờ chuyện lại thành như vậy. Thiệu Lâm lại nói những lời tuyệt tình như vậy. Giờ nên làm thế nào? Nếu cô thực sự nói chuyện này cho Hi Thành, nếu Hi Thành biết cô ta sau lưng anh tác hợp cho vợ anh với tình nhân cũ… Cô ta ra sức đánh đầu mình, cô ta quá ngu ngốc, sao phải ngả bài với Thiệu Lâm? Nếu cô ta biết ẩn nhẫn có lẽ sẽ không khiến Thiệu Lâm làm đến bước này.
Giờ đã thành công chôn bom ở chỗ Kiều Tranh nhưng đúng như Thiệu Lâm nói, dù Kiều Tranh có lòng thì thế nào, dù Thiệu Lâm bỏ đi thì mình có lợi gì?
Chẳng lẽ không có cách nào sao? Chẳng lẽ chỉ có thể trơ mắt mà nhìn người đàn ông vĩ đại đó rời xa? Tiếp tục bị người khinh bỉ sao?
Mặt cô ta trắng bệch như tờ giấy, gắt gao cắn chặt môi dưới đến chảy máu mà không tự hay biết.
Đột nhiên, dạ dày quay cuồng, cô ta vội bò lên, chạy về toilet, còn chưa được mấy bước đã nôn. Nôn sạch, cô ta dựa vào tưởng thở dốc, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. Đột nhiên trong đầu lóe lên, hình như… đã lâu chưa có nguyệt sự…
Lúc rời đi, trời đột nhiên mưa lớn, khắp đất trời hỗn độn, vạn vật như bị nhấn chìm. Chu Thiến đứng dưới mái hiên. Mưa lớn rất nhanh thấm ướt chiếc váy mỏng của cô. Cảm giác lạnh lạnh, váy dán lên người cực khó chịu.
Nhưng giờ Chu Thiến sao còn tâm trí nghĩ đến chuyện đó. Trong lòng cô đầy những suy nghĩ, rốt cuc Văn Phương đã nói gì với Kiều Tranh? Để mà anh vốn thong dong tao nhã lại thất thố như vậy?
Sự đau đớn, bi thương trong mắt anh như quả trùy nặng đập vào lòng cô. Từ nhỏ cô vẫn tôn kính, ái mộ anh như thiên sứ, anh như mặt trời sưới ấm cho cô, cô vẫn hi vọng được ở bên anh, giống như khi còn nhỏ, cô sẽ khiến anh hạnh phúc vui vẻ. Cho dù bây giờ không thể ở bên anh cô cũng không muốn thấy anh bị thương tổn gì. Giờ anh như vậy mà chuyện gì xảy ra cô cũng không biết, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác thất bại, áy náy.
Cô lo cho anh nhưng vì trước kia cố ý lạnh nhạt với anh nên không biết số điện thoại hay địa chỉ của anh. Vì thế lúc này chỉ đành lo lắng suông, hoàn toàn không biết nên làm gì. Trong lòng thầm mắng Văn Phương hàng trăm ngàn lần.
Văn Phương này thực sự rất đáng ghét, quá ti tiện! Nếu Kiều Tranh vì cô ta mà bị thương tổn gì, cô tuyệt đối sẽ không tha cho cô ta!
Chu Thiến không dừng bước, vừa đi