Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2908 lượt.
n bar gặp nó, giờ ở công ty đang huyên náo cả lên! Cái gì mà “Tuấn Hi là vương tử tao nhã”, thật không biết phải làm sao? Mất hết mặt mũi.
Triệu phu nhân biến sắc, lập tức cười gượng hai tiếng, nói:
- Nhưng đó cũng không phải chuyện gì lớn lắm, ngày mai bảo Hi Thành đến công ty nói với chủ quản bộ phận quan hệ xã hội áp chế chuyện này là được.
Trong mắt Triệu lão gia tử lóe ánh sáng sắc lạnh:
- Lại làm cho nhà họ Triệu mất mặt thì đừng làm con tao nữa!
Khuôn mặt tuấn tú của Hi Tuấn vô cùng khó coi, anh đứng bật dậy rồi chạy lên tầng. Triệu lão gia chỉ vào anh, tay run run:
- Bà xem, thái độ nó thế kia là sao?
Triệu phu nhân dịu dàng an ủi:
- Được rồi, đừng tức giận, làm ảnh hưởng đến sức khỏe, Hi Tuấn sẽ nghe lời
- Đúng là con hư tại mẹ. Nó bị bà chiều quá sinh hư rồi!
Lúc này, Dung tẩu bước ra nói:
- Phu nhân nhân, cơm chiều đã chuẩn bị xong rồi.
Triệu phu nhân nói với Triệu lão gia
- Ăn cơm đã rồi nói sau!
Triệu lão gia tử phất tay áo:
- Tức đến no rồi, còn ăn cơm được? Hừ, không ăn!
Rồi cũng xoay người đi lên lầu.
Triệu phu nhân chỉ thở dài một hơi, sau đó nói với Dung tẩu:
- Đem cơm của chúng ta lên phòng:
Sau đó đi theo chồng. Chỉ còn lại Chu Thiến và Dung tẩu nhìn nhau. Chu Thiến nói:
- Tôi đi xem Hi Tuấn thế nào.
Chu Thiến lên lầu hai, đi đến trước cửa phòng Triệu Hi Tuấn. Cửa phòng anh đóng chặt, bên trong lặng yên không một tiếng động.
Chu Thiến gõ gõ cửa, nhẹ giọng nói:
- Hi Tuấn, chị có thể vào không?
Một lát sau, bên trong truyền ra tiếng khe khẽ:
- Vào đi, cửa không khóa.
- Em ở trong văn phòng luôn cảm thấy đứng ngồi không yên, cả người mất tự nhiên, như chịu hình, tan tầm tự nhiên muốn đến quán bar cho thoải mái. Vốn không định lên sân khấu nhưng không khí ở đó khiến em phấn khích, mơ mơ hồ hồ lên sân khấu từ lúc nào không hay. Cũng chỉ có lần đó nhưng lại xui xẻo bị nhân viên công ty nhận ra…
Vẻ mặt Triệu Hi Tuấn uể oải.
Trong lòng Chu Thiến đã coi anh là bạn, thấy anh không vui thì cũng khó chịu, muốn an ủi nhưng lại không thể nào an ủi, cũng không biết nghĩ cách gì cho anh. Cô thực sự hi vọng anh có thể làm chuyện mình thích bởi vì đời người tìm được chuyện mình thích làm là việc vô cùng may mắn. Nhưng gia đình anh phản đối như thế, anh lại là công tử sống sung sướng từ nhỏ có thể rời khỏi gia đình sao? Huống hồ bản thân anh đã chẳng có dũng khí này thì cô có thể nói cái gì?
Chu Thiến nói:
- Cha hẳn chỉ dọa em thôi, dù sao em cũng là con đẻ, ông sẽ không nhẫn tâm vậy đâu.
Triệu Hi Tuấn lắc đầu:
- Cha em nói được thì sẽ làm được, nếu ông thật sự là loại người khẩu xà tâm phật thì đã không có thành tựu như bây giờ
- Vậy em tính sao?
Triệu Hi Tuấn ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt đẹp đầy tuyệt vọng:
- Em còn có thể làm sao? Em không có dũng khí chống đối cha, chỉ có thể làm theo ông thôi.
Chu Thiến khuyên:
- Nếu em thực sự quyết tâm thì đừng chần chừ, vẫn nên để tâm đến công việc, đừng phân tâm nghĩ gì nữa, tránh buồn khổ sau này.
Nếu không thể thoát ly khỏi gia đình thì nên ngoan ngoãn sống theo cuộc sống cha mẹ đã sắp đặt. Nếu còn tiếc nuối giấc mộng của mình thì chỉ khiến bản thân phân vân, tự thêm phiền não mà thôi
- Nhưng chị ơi, em rất yêu sân khấu…
Chu Thiến không nhịn được nói:
- Nhưng em không yêu nó đến độ có thể hi sinh vì nó.
Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn trắng bệch, giật mình, sau đó mới suy sụp cười:
- Chị nói đúng, là em vô dụng, không trách được ai
Chu Thiến vội nói:
- Chị không có ý đó… Hi Tuấn, chuyện này không thể trách em, đổi thành chị, chị cũng không có dũng khí đó.
Triệu Hi Tuấn cúi đầu.
- Hi Tuấn, xuống ăn cơm đi, tối em còn chưa ăn gì
- Chị dâu đi ăn đi, em ăn không vô.
Chu Thiến cảm thấy giờ anh cũng nên cần yên tĩnh suy nghĩ nên đứng dậy, rời khỏi phòng anh.
Phòng ăn lớn như vậy cuối cùng cũng chỉ còn một mình Chu Thiến ăn cơm, nhìn bàn đầy đồ ăn mà không có cảm giác ngon. Miễn cưỡng ăn một chút rồi cũng về phòng.
Về phòng, Chu Thiến nhớ lại vừa rồi mình nói với Hi Tuấn, không khỏi liên tưởng, nếu nhà họ Triệu biết mình đi học stylist thì sẽ có phản ứng gì? Bọn họ ngay cả ngôi sao cũng không coi vào mắt thì càng không để ý đến nhà thiết kế phục vụ ngôi sao. Nếu lúc đó họ cực lực phản đối thì mình nên làm gì?
Nhưng chỉ chốc lát, Chu Thiến đã có đáp án. Đừng nói cô còn không muốn ở cả đời tại nhà họ Triệu, cho dù có như vậy thì cũng sẽ không để mặc bọn họ can thiệp đến con đường của mình! Chẳng phải cùng lắm là đuổi cô đi sao? Cô cóc sợ!
(Đây là điều mình yêu nhất ở nhân vật nữ này, rất độc lập ^^)
Cô không muốn ỷ lại vào bọn họ, không muốn kiếm chác gì từ họ thì đương nhiên sẽ chẳng sợ họ.
Buổi tối, Chu Thiến đọc qua mấy mấy cuốn sách, đang chuẩn b