Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2694 lượt.
n. Những điều này đều khiến cô vô cùng bối rối, cô nhìn anh, trong đầu trống rỗng, hoàn toàn khó hiểu.
Anh và cô lẳng lặng nhìn nhau, trong không khí như có loại hơi thở kì dị. Dần dần, mí mắt Triệu Hi Thành càng lúc càng trầm, cuối cùng không giữ được mà ngã xuống người cô. Trước khi mất ý thức, anh khẽ nói một câu vào tai cô, giọng nói nhẹ như tiếng thở dài nhưng lại khiến mắt cô mở lớn.
Chỉ chốc lát, bên tai truyền đến tiếng anh thở đều, da thịt nóng rực dần chuyển lạnh. Chu Thiến nhẹ nhàng đẩy anh ra, để cho anh nằm thẳng rồi đắp chăn cho anh. Bản thân lại trơ mắt nhìn trần nhà, thật lâu không thể ngủ.
Trong đầu vẫn quanh quẩn câu nói cuối cùng của anh: “Thiệu Lâm… anh nghĩ là anh yêu em…”
Không không không, công tử đào hoa sao hiểu được tình yêu. Tình yêu của anh ta chẳng qua là sự mê hoặc nhất thời, là sự chiếm hữu, là loại chinh phục, không thể vượt qua thời gian khảo nghiệm. Một khi có được sẽ mất hứng thú. Chu Thiến ơi Chu Thiến, trăm ngàn lần mày đừng tin tưởng anh ta, trăm ngàn lần đừng động lòng…
Cô xoay người sang chỗ khác, quay lưng về phía anh, nhìn ánh trăng sáng ngoài cửa, lại tự nhủ:
- Mình chỉ yêu anh Kiều Tranh mà thôi… người mình yêu chỉ có anh Kiều Tranh…
Nhưng cơn sóng tình xa lạ trước đó là thế nào? Cô vội nói với mình, dù sao thân thể này đã là phụ nữ 26 tuổi, có quan hệ vợ chồng với anh ta, có phản ứng với anh ta là chuyện bình thường. Những cái đó không liên quan đến cô, chẳng liên quan gì đến cô hết.
Văn Phương quẹo vào một ngõ nhỏ hẻo lánh, ngõ nhỏ dơ bẩn, u ám, lúc nào cũng có thể thấy phân người lẫn súc vật. Văn Phương cau mày bịt mũi, cẩn thận đi vào ngõ nhỏ này. Trong lòng tràn ngập chán ghét.
Cuối ngõ nhỏ là dãy nhà trệt cũ nát, đó là tập thể của cơ quan cũ của cha cô, nhà một gian, bếp và toilet chung. Sau khi cơ quan đóng cửa, chỗ này cũng chẳng ai ngó ngàng. Những người trước kia có điều kiện đều đã chuyển đi, chỉ còn lại mấy hộ, là người cao tuổi không có con cháu hoặc người nghèo khó, trong đó có cha mẹ Văn Phương.
Cô ta đi đến trước cửa phòng, gõ cửa gỗ đã cũ nát, sơn bong từng mảng:
Cốc Cốc Cốc
Tiếng nặng nề. Trước cha còn gọi điện đòi cô tiền sửa phòng, hừ, cửa này còn có gì mà sửa, chỗ này cho dù mời kẻ trộm đến thì trộm cũng chẳng buồn. Nghĩ cô ta không biết chắc? Còn chẳng phải là kiếm cớ đòi tiền cô! Đúng là lòng tham không đáy!
- Ông ấy đâu?
Mẹ Văn Phương thở dài:
- Lại đi uống rượu rồi, cả ngày ngoài uống rượu gây sự thì có làm được gì?
Nói xong nâng tay lau nước mắt.
Văn Phương để ý thấy trên trán bà có vết thương thì nhíu mày:
- Ông ấy lại đánh mẹ? Mẹ, li hôn đi, sau này ở cùng còn.
Mẹ Văn Phương lắc đầu, trong mắt có một chút sợ hãi:
- Không được, cha con sẽ không bỏ qua mẹ! Bị ông ta tìm được chắc chắn sẽ đánh chết mẹ. Hơn nữa cả đời cũng đã vậy rồi. Thân thể cha con ngày càng yếu, giờ cũng ít khi động thủ
Văn Phương ngẫm lại cũng đúng. Nếu cha ba ngày hai lượt tìm đến thì cũng đau đầu. Vì thế cũng không nói gì nữa.
Đang nói, cửa cót két mở ra. Cha cô ta lắc lư tiến vào, miệng lẩm bẩm gì đó, người đầy mùi rượu. Ngẩng đầu thấy Văn Phương thì hai mắt đục ngầu sáng ngời, lè nhè nói:
- Phương Nhi đã về!
Văn Phương chán ghét quay đầu, mặc kệ ông ta.
Cha Văn Phương cũng không để ý, cười một tiếng quái dị, lại lắc lư đi đến cạnh cô ta nói:
- Là đến đưa tiền à! Cha bảo rồi, tháng này sao chỉ cho tí tiền như thế, thì ra là con chia làm hai lần, cho luôn một lần chẳng tiện hơn à?
Lúc nói chuyện, hơi rượu phả ra, Văn Phương buồn nôn, cúi đầu nôn ọe một trận. Mẹ Văn Phương kinh hoảng nhìn cô ta, sau đó đứng dậy đẩy cha cô ra, vỗ lưng Văn Phương thử hỏi:
- Phương Nhi, không phải con…
Văn Phương ngẩng đầu, lấy khăn trong túi ra lau miệng, còn chưa kịp đáp lờn thì cha cô ta ngay phía sau chưa từ bỏ ý định hỏi:
- Phương Nhi, tiền
Lòng Văn Phương phiền muộn, gào lớn:
- Chẳng có gì cả, chẳng có gì cả! Con gái ông bị người ta vứt bỏ rồi, sau này chúng ta cùng ăn không khí!
Cha Văn Phương cả kinh:
- Cái gì? Tỉnh đến một nửa
Mẹ Văn Phương cũng nóng nảy:
- Đã xảy ra chuyện gì
Văn Phương oán hận:
- Còn không phải vì Thiệu Lâm, từ sau khi cô ta mất trí nhớ, không biết dùng cách gì mê hoặc Hi Thành, giờ Hi Thành không chỉ bỏ con mà bên cạnh không có phụ nữ nào, một lòng một dạ với cô ta
Trong mắt cô ta hiện rõ vẻ ghen ghét.
Từ sau khi Văn Phương tìm được chỗ dựa là Triệu Hi Thành, vui sướng kể chuyện này với mẹ. Mẹ cô ta cũng chẳng có văn hóa, mình vì gả cho loại đàn ông không ra gì mà chịu khổ, tuy rằng con dây dưa với người đã có vợ nhưng anh ta mụa xe, mua nhà cho con, đồ con mặc cả đời bà chưa từng thấy. Hơn nữa, hàng tháng con cho không ít tiền. Tuy rằng đều bị chồng đem đi nhưng nói tóm lại con gái sống tốt như vậy thì bà cũng ch