XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2718 lượt.

hững lấy được tiền Chu Thiến thua về mà còn thắng không ít khiến cho Chu Thiến trợn mắt há hốc mồm, có cảm giác tự hào. Ánh mắt nhìn anh đầy sủng bái. Nhưng khiến cô vui vẻ nhất chính là nhìn thấy vẻ ủ dột của Trương phu nhân.
Triệu Hi Thành vẫn cười thoải mái ung dung như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, không gì có thể làm khó anh. Mãi cho đến lúc tiệc tối, anh nhận được cú điện thoại.
Anh nhìn số điện thoại, liền đứng dậy rồi bảo Chu Thiến tiếp tục đánh. Sau đó anh đi ra ngoài đại sảnh, đến chỗ vắng người.
- A lô, A Thêm, có phải chuyện đã thành công?
Anh mỉm cười gật đầu chào khách đi qua, nhưng hơi nhíu mày, vô cùng căng thẳng chờ đợi đáp án của đối phương.






A Thêm tên thật là Lý Thêm, vốn là một kẻ côn đồ sau tình cờ gặp Triệu Hi Thành, Lý Thêm nhờ lòng gan dạ và mưu trí hơn người mà được Triệu Hi Thành thưởng thức. Sau đó bọn họ vẫn luôn duy trì quan hệ hợp tác. Triệu Hi Thành giúp Lý Thêm mở rộng thế lực, đẩy anh lên vị trí số 1,2 trong giới hắc đạo. Lý Thêm thì giúp Triệu Hi Thành làm một số việc anh không tiện ra mặt.
Giống như chuyện lần này, Triệu Hi Thành nghĩ nhân hôm nay Văn Phương còn chưa bị Triệu phu nhân đưa đi thì để Lý Thêm nghĩ cách làm cô ta sẩy thai mà không ảnh hưởng tính mạng. Loại chuyện này với người khôn khéo như Lý Thêm thì hẳn là dễ dàng. Nhưng không ngờ đầu bên kia trầm ngâm một hồi mới nói:
- Sếp Triệu, chuyện này không thành……
- Không thành?
Triệu Hi Thành đột nhiên cao giọng khiến người xung quanh nhìn. Anh vội nén giọng nhưng sắc mặt vô cùng khó coi
Lúc nói, ánh mắt anh liếc qua Triệu phu nhân, bà cảm nhận được ánh mắt của anh thì ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn thẳng mắt anh
Triệu Hi Thành trầm xuống, lòng đã hiểu chuyện hôm nay vấn đề là từ đâu. Anh mím môi, trong lòng tức giận.
Sau tiệc tối, mọi người nghỉ ngơi rồi đến phòng khiêu vũ
Phòng khiêu vũ nhà họ Triệu rất rộng, có thể chứa đến mấy trăm người. Dưới ánh đèn thủy tinh như ngọc, sàn gỗ bóng loáng, dàn nhạc đang chơi một bản nhạc vui vẻ. Đột nhiên, căn phòng chìm trong bóng tối, sau đó ở giữa sân có một ánh đèn trắng chiếu lên hai người, nhìn trang phục thì đúng là vợ chồng Triệu chủ tịch. Bọn họ đứng gần nhau, mười ngón tay nắm chặt, bắt đầu khiêu vũ
Trong không khí, tiếng nhạc réo rắt chảy xuôi.
Mọi người cũng dần tham gia sân nhảy, nhất thời váy áo tung bay như những cánh bướm. Chu Thiến cũng bị Triệu Hi Thành kéo vào sân nhảy, bản nhạc chậm này Chu Thiến miễn cưỡng có thể ứng phó nhưng thỉnh thoảng vẫn đạp phải chân Hi Thành. Mấy lần, Triệu Hi Thành dù không nói gì nhưng Chu Thiến đã xấu hổ nói:
- Em không nhớ khiêu vũ, hay là chúng ta thôi đi.
Triệu Hi Thành thật ra cũng rất bất an, tâm tư của anh đều đặt lên phía mẹ đang khiêu vũ như con bướm kia, thấy Chu Thiến nói vậy thì gật gật đầu, cùng cô rời đi.
Chờ bản nhạc dừng lại, Triệu Hi Thành vội vã đến bên mẹ, nhân lúc mọi người không để ý, kéo bà vào thư phòng trước đó đã gặp Văn Phương. Anh đóng cửa, ngăn mọi ồn ào bên ngoài, bên trong vô cùng tĩnh lặng.
Anh xoay người tức giận nhìn mẹ. Mà Triệu phu nhân thì lạnh lùng nhìn anh. Triệu Hi Thành trầm giọng nói:
- Mẹ, là mẹ đón Văn Phương đi rồi? Không phải mẹ nói ngày mai sao?
Triệu phu nhân cười khẽ:
- Nếu mẹ không đi sớm một chút thì cháu của mẹ đã mất, Hi Thành, mẹ nói đúng chứ?
Bà vỗ vỗ vai Triệu Hi Thành:
- Con là con của mẹ, mẹ sớm biết không ổn cho nên mới đi đón cô ta sớm
Giọng bà chuyển lạnh:
- Về sau chuyện này con đừng xen vào, cũng đừng nghĩ muốn giết đứa bé, con cứ việc sống thế giới hai người vui vẻ với Thiệu Lâm, đứa trẻ này mẹ sẽ lo, sẽ không thành chướng ngại vật của các con.
Triệu Hi Thành vội la lên:
- Mẹ, đứa bé này tuyệt không thể giữ lại, mẹ còn sợ không có cơ hội ôm cháu sao? Chỉ cần đứa bé này tồn tại một ngày thì quả bom giữa con và Thiệu Lâm lớn lên một ngày, lúc nào cũng có thể nổ. Con không thể mạo hiểm như vậy! Mẹ, mẹ nói cho con biết, Văn Phương ở chỗ nào
Triệu phu nhân thấy anh cố chấp như thế, không khỏi giận tím mặt, bà chỉ vào Triệu Hi Thành, mở to mắt nhìn:
- Hổ dữ cũng không ăn thịt con, đó là con đẻ của con mà con lại vì một người phụ nữ khác mà muốn giết chết nó. Hi Thành, tim con là sắt đá sao? Con không sợ báo ứng?
Triệu Hi Thành nhìn thẳng mắt mẹ, vẻ mặt kiên quyết, trong mắt tràn đầy đau đớn:
- Bất kể là báo ứng gì con cũng chấp nhận, so với sự đau khổ khi mất đi Thiệu Lâm thì có đáng là gì? Mẹ, mẹ không hiểu, cảm giác đó con chưa từng có, con không thể mất đi cô ấy, con không muốn có chút mạo hiểm nào. Đứa bé này tuyệt không thể sinh ra.
Triệu phu nhân kiên định nói:
- Không được, không thương lượng! Chuyện này mẹ đã nói cho cha con rồi, ông ấy rất vui, cũng đồng ý với mẹ. Con đừng nghĩ nữa
- Mẹ
Triệu Hi Thành không nhịn được cao giọng hét:
- Suy bụng ta ra bụng người, mẹ chẳng phải cũn