Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2719 lượt.
ô ta nắm tay quản gia, khẩn cầu:
- Chị à, chị nói với phu nhân, cho mẹ em đến thăm em được không? Để cho mẹ em đến cùng em, nếu phu nhân lo lắng thì mọi người có thể ở bên theo dõi, có được không? Có lẽ tâm tình tốt lên thì cũng ăn được nhiều
Quản gia do dự một hồi, nghĩ rằng, nếu vẫn cứ như vậy có sai lầm gì bà đúng là không thể gánh vác. Vì thế gật đầu nói:
- Được, để tôi hỏi thử cô xem
Quản gia đi qua một bên, gọi điện cho Dung tẩu, cũng không để ý nụ cười giả dối của Văn Phương.
Chỉ chốc lát, quản gia đi tới, nói:
- Này, phu nhân đồng ý rồi, mai sẽ đón mẹ cô đến
Văn Phương vội bày ra vẻ mặt cảm kích:
- Chị à, cảm ơn chị.
Quản gia nhìn cô ta, vẻ mặt cũng có chút đồng tình. Tuy rằng kẻ thứ ba thật đáng khinh nhưng cô ta giờ là lúc cần được quan tâm nhất lại bị giam cầm ở đây, ngay cả muốn gặp mẹ cũng phải xin phép, ngẫm lại cũng đáng thương. (Thương cái xương, tự đâm đầu vào, nó không thấy tội việc gì phải đi thương cho nó). Nghĩ vậy quản gia cũng không khỏi thở dài. Con gái bây giờ suy nghĩ sao vậy? Đây chẳng phải là tự mình chịu tội sao?
Ngày hôm sau đã có lái xe đưa mẹ Văn Phương đến. Mẹ Văn Phương vừa thấy cô ta thì bắt đầu khóc. Văn Phương kéo tay mẹ ngồi xuống phòng khác. Quản gia tự mình bưng trà nhưng không lui xuống, đứng một bên, không xa không gần, vừa vặn có thể nghe được mẹ con bọn họ nói chuyện.
Nghe Văn Phương và mẹ chỉ nói việc nhà, rồi nói tình trạng cơ thể gần đây, sức khỏe cha mẹ, lại lảm nhảm những chuyện vô bổ. Nói một hồi đã đến trưa. Sau đó, đưa mẹ đi ăn cơm, sau khi ăn xong mới lưu luyến không rời mà tạm biệt mẹ.
Lúc gần đi, Văn Phương đưa túi quần áo cho mẹ ngay trước mặt quản gia nói:
- Đây là quần áo lần trước họ mua cho con, con ngại có vẻ già, mẹ lấy mà mặc, đẹp lắm, chất cũng tốt, nhất là túi trước ngực thiết kế rất đẹp
Cô ta nhìn mẹ, nói đầy thâm ý. Mẹ Văn Phương hơi run lên nhưng hiểu ý, đón lấy túi quần áo rồi đi theo quản gia ra ngoài. Văn Phương đứng ở cửa nhìn bóng mẹ, thầm nghĩ: hẳn có thể hiểu đi, cho dù không hiểu, mẹ nghe lời mình, chỉ cần để ý đến túi trước của áo là có thể phát hiện.
Đó là phong thư hôm qua cô ta hao hết tâm tư mới có thể thoát được cặp mắt những người này mà viết đưa cho mẹ.
Gần đây, Chu Thiến cảm thấy Triệu Hi Thành rất khác. Biến hóa lớn nhất là ít nói đi, có đôi khi còn rất bất an. Tối ngủ cũng trằn trọc. Chu Thiến mấy lần hỏi nhưng anh đều chỉ thản nhiên đáp đó là chuyện công ty. Chu Thiến hồ nghi, có thể khiến anh như vậy hẳn là chuyện không nhỏ nhưng sao không thấy cha và Hi Tuấn như vậy. Nhất là cha, gần đây còn mặt mày hồng hào, khí sắc còn rất tốt.
Trong lòng Chu Thiến dù thấy lạ nhưng nhìn khuôn mặt càng ngày càng tiều tụy của anh thì lo lắng, cố ý sai phòng bếp đun canh an thần bổ khí cho anh uống, hi vọng tối có thể ngủ ngon hơn chút.
Chuyện khác khiến Chu Thiến thấy là chính là Triệu phu nhân và Dung tẩu. Có mấy lần cô thấy bọn họ nghiêm túc nhỏ giọng bàn cái gì nhưng chỉ cần cô đến gần thì bọn họ sẽ trông rất mất tự nhiên, sau đó cao giọng, nói một số đề tài nhàm chán. Hiển nhiên là đang kiêng kị cô
Những chuyện đó càng khiến Chu Thiến nghi ngờ.
Cẩn thận nghĩ lại, sự biến hóa này đều là sau yến hội. Chu Thiến không khỏi nhớ lại lúc bọn họ biến mất thần bí trong yến hội, chẳng lẽ hôm đó đã xảy ra chuyện gì? Chuyện này dường như liên quan đến cô nhưng rõ ràng bọn họ không muốn cô biết.
Chu Thiến kinh ngạc nghĩ: là ai? Chẳng lẽ là người quen cũ của Tống Thiệu Lâm? Cô nói với người hầu:
- Cô dẫn bà ta vào đi
- Thiếu phu nhân, người đó rất lạ, bà ta nói muốn cô ra ngoài gặp, có vẻ khá vội?
Hử? Những chuyện xảy ra gần đây sao quỷ dị vậy?
Chu Thiến đi theo người hầu ra ngoài, thấy ở chỗ râm mát bên ngoài có một người phụ nữ quần áo giản dị, tóc hoa râm, vẻ mặt tiều tụy, mồ hôi tứa ra. Bà nhìn thấy Chu Thiến thì mắt sáng lên, vội chạy tới trước mặt Chu Thiến, nắm tay cô, lo lắng nói:
- Thiệu Lâm, may cháu chịu ra, cô sợ cháu không chịu gặp cô, cô biết là chúng tôi có lỗi với cháu
Chu Thiến nghe mà không hiểu gì, người phụ nữ đó tay đầy mồ hôi, vừa nóng vừa ướt, bị bà ta nắm thật khó chịu. Hơn nữa cô cũng không biết bà ta, thật sự không thể chịu nổi sự thân mật này. Cô cẩn thận rút tay, nhìn bà ta nói:
- Xin hỏi, bác là ai, chúng ta… biết nhau?
Người phụ nữ kia ngẩn ra rồi lại gật đầu lầu bầu:
- Đúng, cháu mất trí nhớ, không biết cô cũng không lạ.
Chu Thiến càng thấy lạ, biết cô mất trí nhớ chỉ có người quen thân, bà ta sao biết được. Người đàn bà kia lại nắm cổ tay cô, vẻ mặt vội vàng:
- Thiệu Lâm, cháu nhất định phải cứu Văn Phương, cô biết là Văn Phương có lỗi với cháu nhưng giờ nó bị Triệu gia giam lỏng, muốn cướp đi đứa bé trong bụng nó. Thiệu Lâm, nể tình bạn bè giữa hai đứa, cháu cứu nó đi, giờ chỉ có cháu cứu được nó thôi. (Vô sỉ từ mẹ sang con)
Chu Thiến nghe xong thì sắc mặt đại bi