Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2746 lượt.
gặp nhân viên tạp vụ Tiểu Lý. Tiểu Lý thấy cô thì vẫy vẫy cô lại. Chu Thiến đi tới, Tiểu Lý cười thần bí:
- Đoán xem vừa rồi mình nghe được khách nói gì?
Vẻ mặt Chu Thiến nghi hoặc.
Tiểu Lý tiếp tục nói:
- Kẻ từng vô lễ với cậu đó, nhớ không, mấy hôm trước hắn ta bị người đánh gãy tay đó
Chu Thiến lắp bắp kinh hãi, đồng thời trong lòng cảm thấy thoải mái, nhất định là làm chuyện xấu nhiều nên bị kẻ xác đánh. Chu Thiến cao hứng nói với cậu:
- Cảm ơn cậu nói chuyện này cho tôi biết, mai tôi có bài thi, đêm nay phải về sớm, mai sẽ mời cậu một bữa
Tiểu Lý cười đồng ý
Tan tầm, trên đường về nhà, Chu Thiến và Tiểu Mạt nhắc đến chuyện này. Tiểu Mạt nghe xong cũng thật vui vẻ, hô to:
- Báo ứng! Báo ứng!
Sau còn nói:
- Mình thấy gần đây mọi việc của bọn mình thật thuận lợi, có phải vì vận ma đã đến không?
Một câu nói vô tâm của Tiểu Mạt lại làm cho Chu Thiến suy nghĩ, trong lòng dâng lên một suy nghĩ khác. Cô thoáng dừng bước. Tiểu Mạt đi trước, thấy cô không theo kịp thì quay đầu lại, kinh ngạc nói:
- Sao thế?
Chu Thiến lắc đầu, còn chưa kịp nói gì thì chợt nghe phía sau có tiếng gọi khẽ:
- Thiệu Lâm…
Giọng nói này từng vô cùng quen thuộc nhưng giờ lại như trùy sắt đánh vào tim cô khiến cô vội xoay người đi.
Triệu Hi Thành ngồi trong xe nhìn con đường nhỏ u tĩnh phía trước. Dưới đèn đường, bóng cây xung quanh lay động, có đôi khi sẽ có một hai người đi qua rồi nhanh chóng biến mất trong màn đêm
Triệu Hi Thành nhìn đồng hồ, đã bắt đầu sang ngày mới, trong lòng có chút lo lắng vì cô vẫn chưa về. Đã muộn thế này, hai cô gái đi đêm rất nguy hiểm. Xem ra phải bảo ông chủ quán bar cho bọn họ nghỉ sớm mới được
Càng nghĩ càng nôn nóng, anh đẩy cửa xe, xuống xe rồi tựa vào đó, khoanh tay trước ngực, hai mắt nhìn về phía cuối đường.
Đêm nay không trăng, trời đêm đen như nhung làm nổi bật những ngôi sao lấp lánh. Đầu thu tiết trời có chút se lạnh, gió nhẹ thổi qua, bốn phía lá cây thổi sàn sạt, xa xa thỉnh thoảng có tiếng chó sủa, đánh tan sự yên tĩnh.
Anh theo ánh đèn đường nhìn quanh. Đây là khu tập thể cũ, phần lớn đều là phòng ở từ những năm 80, cũ kĩ, thấp bé, nhà cao nhất cũng chỉ năm tầng, có lẽ thêm mấy năm nữa sẽ phải phá bỏ. Khi Lý Thêm đưa tình huống điều tra được cho anh anh không khỏi kinh ngạc. Anh không thể ngờ đại tiểu thư từ nhỏ được nuông chiều không biết sự khổ cực của nhân gian lại chịu ở nơi như vậy. Anh từng đến xem chỗ cô ở, càng nhìn càng thấy lòng chua xót, căn phòng đó còn chẳng rộng bằng nhà tắm của anh, cũ nát vô cùng, còn lạnh lẽo, đến chút đồ dùng tử tế cũng không có. Ngay cả người hầu nhà anh ở còn tốt hơn. Anh không hiểu sao cô cố chấp từ bỏ Triệu gia, từ bỏ anh chỉ để sống cuộc sống như vậy?
Nhưng mẹ lại nói với anh:
- Thiệu Lâm thật kiên định, chỉ sợ làm vậy cũng chẳng được gì…
Nói xong bà thở dài, anh nhẹ nhàng cười cười:
- Cô ấy bởi vì quá kì vọng vào chúng ta mà mất tin tưởng, sau này cũng mất niềm tin vào cuộc sống sau này của bọn con, mất tin tưởng ở con nhưng con sẽ giúp cô ấy lấy lại niềm tin với con, tin vào cuộc sống sau này.
Tuy rằng nói vậy nhưng trong lòng anh lại bất an. Anh dường như ngày nào cũng trốn trong góc đó chỉ để nhìn cô một lần. Nhìn cô tuy rằng mệt mỏi nhưng vẫn luôn tươi cười, trong lòng dâng lên cảm giác khó nói. Thì ra không có anh, không có Triệu gia, Tống gia cô cũng vẫn có thể sống vui vẻ, tự tại như trước. Có đôi khi anh nghĩ, trong lòng cô anh có vị trí gì, có cũng được mà không có cũng được sao? Cho nên cô mới có thể dứt khoát rời khỏi anh, cho nên cô không có anh vẫn có thể sống vui vẻ. Hơn nữa, hình như chưa bao giờ cô nói thương anh.
Nghĩ vậy anh không khỏi cười khẽ, từ khi nào anh trở nên đa sầu đa cảm như vậy?
Nhưng là, anh có thể để cô sống cuộc sống đó nhưng quyết không thể để cô rời khỏi cuộc sống của mình. Bình thường anh luôn chỉ đứng ở đó lẳng lặng nhìn cô nhưng hôm nay anh lại nhận được món quà từ cô khiến anh hết hồn: đơn ly hôn
Xem ra anh đã quá chiều chuộng cô cho nên mới để cô dần rời khỏi quỹ đạo. Anh không thể cứ đứng từ xa quan sát nữa, anh phải hiện diện, phải kéo cô về quỹ đạo ban đầu, bắt lấy tim cô chặt chẽ.
Chu Thiến xoay người, theo giọng nói nhìn qua, đó là dưới ngọn đèn đường, loáng thoáng có một chiếc ô tô và một bóng người cao lớn
Bóng người kia chậm rãi đi về phía cô, xuyên qua bóng đêm, từng bước từng bước xuất hiện dưới ánh đèn. Bóng tối mờ ảo nhuộm lên âu phục màu tối của anh khiến anh có cảm giác thần bí. Khuôn mặt anh dưới ánh đèn nửa sáng nửa tối, đẹp trai, lạnh lùng. Hai mắt anh còn sáng hơn sao. Anh đi đến bên cô, cứ si ngốc nhìn cô như vậy, môi khẽ mấp máy gọi:
- Thiệu Lâm…
Giọng nói phiêu đãng trong đêm tối yên tĩnh như có loại ma lực, cuốn hút
Chu Thiến lùi về phía sau hai bước, khoảng cách quá gần khiến cô