Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341892
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.
uan hệ giữa cô và Chu Thần Dật cho ba mẹ biết, cũng dặn dò Chu Thần Dật không tới mức cuối cùng không thể nói cho người của Chu gia biết. Hướng Vi có suy nghĩ của mình, hiện tại hai người chỉ là thử sống chung, không tới kết quả cuối cùng, nếu bây giờ để cho hai nhà biết mà cuối cùng không thành thì rất lúng túng, dù sao tình cảm qua lại của nhà vẫn rất tốt mà.
Hướng Vi là người không thích dính lấy đối phương, cô có chuyện bận rộn của cô, mà Chu Thần Dật cũng có việc phải làm, làm sao có thời gian mà ở chung một chỗ! Nhưng mà bất kể nói thế nào đi nữa thì mỗi ngày hai người cũng sẽ về cùng ăn một bữa cơm, rồi cùng ra ngoài một chuyến, nhưng đến buổi tối Chu Thần Dật vẫn trở về quân đội để ngủ. Hướng Vi cô đúng là vẫn chưa muốn phát triển nhanh như vậy.
Khoảng một tuần sau, Hướng Vi gọi điện cho Chu Thần Dật nói tuần này sẽ không về, muốn đến thăm Tiểu đậu đỏ, ở lại chỗ của chị Julie, bảo anh tự mình giải quyết cơm nước.
Đã mấy ngày Tiểu đậu đỏ không gặp mẹ nuôi, bây giờ nhìn thấy mẹ nuôi, liên tục dính lấy Hướng Vi không buông tay. Julie cười híp mắt nhìn Hướng Vi, có trời mới biết bởi vì cô thiết kế Hướng Vi mà mấy đó cô lo lắng đề phòng, chỉ sợ Hướng Vi buồn bực cô, cũng may Hướng Vi không vì chuyện này mà giận cô, nhiều nhất chính là mấy ngày đó hễ cứ gặp cô là nhìn chằm chằm, nhưng Julie cô là ai chứ, nhìn con trai của cô đi thì biết, Julie cứ ở bên cạnh Hướng Vi dốc sức ăn vạ, lại cộng thêm một Tiểu đậu đỏ đáng yêu nữa chứ. Tuy là lúc ban đầu Hướng Vi cũng có chút buồn phiền cô, nhưng chung quy cũng vì tình cảm chị em với Julie nên liền thoải mái tha thứ cho cô.
Julie nghe Hướng Vi nói muốn ở đây mấy ngày, khóe miệng liền giật giật, “Chị thì không sao cả, nhưng mà chị dám đảm bảo, ngày mai vị kia nhà em sẽ giết đến đây ngay.”
Theo Julie, dù sao thì hai người đã chung một chỗ rồi thì cũng nên tính làm gì đi chứ. Trong suy nghĩ của cô, suy cho cùng Chu Thần Dật cũng là quân nhân, so với những người khác trong xã hội thì ở phương diện nào đó nhất định phải tự gò bó, chỉ có điều, đàn ông mà, lại là người đàn ông bị đè nén nhiều năm như vậy, mọi người đều là người trưởng thành và có hiểu biết. Phen này xem ra, quả đào mật Hướng Vi đã trưởng thành này đã bị Chu Thần Dật gặm hết ngay cả mảnh vụn cũng không còn rồi. Cho nên Hướng Vi muốn qua đây ở vài ngày, trong mắt Julie lại biến thành một tầng hàm ý khác, nhất định là Hướng Vi không chịu nổi nên mới trốn anh ấy chạy sang bên này, chỉ có điều là Julie cũng chỉ thầm nói tuần này Thần Dật chắc là sẽ không thương hoa tiếc ngọc đâu. Hướng Vi và cô không giống nhau, đối với chuyện này Hướng Vi vô cùng ngây thơ, khi ấy đã làm cho Julie cảm thấy kinh ngạc biết bao nhiêu, cô còn nói thẳng là do Hướng Vi cô tự ngược, trước kia nói muốn dẫn Hướng Vi ra ngoài “Trải sự đời”, nhưng Hướng Vi không bao giờ đi theo cô.
Nếu giờ phút này, Hướng Vi biết trong lòng Julie đang suy nghĩ những gì, phỏng chừng sẽ xông tới cho Julie một trận mất.
Hướng Vi nhún vai, “Em là một người độc lập, anh ấy không thể quản lý em được.” Hướng Vi nhìn vẻ mặt ấy của Julie, nhíu mày, “Chị Julie, có phải chị không muốn để em ở lại đây?”
Julie vội vàng nói: “Làm gì có, em có thể đến đây dĩ nhiên là chị rất vui rồi, chị đây không phải sợ người ấy của em không đồng ý sao?”
“Em đã gọi điện thoại cho anh ấy rồi, anh ấy nói được. Dù sao em cũng muốn ở nhờ nhà chị mấy ngày.” Hướng Vi ôm hôn Tiểu đậu đỏ một cái, cười nói.
Quả nhiên, ngày hôm sau Chu Thần Dật tới, Julie cười gian nhìn Hướng Vi, chỉ có điều dáng vẻ của Hướng Vi cùng thường ngày chẳng có gì khác nhau cả, muốn cười nhạo cô sao, quên đi.
Lúc ra ngoài đi dạo, không biết Chu Thần Dật đã nói với Hướng Vi như thế nào mà ngày đó cô liền theo anh trở về bên kia, Tiểu đậu đỏ buồn bực, bé không hiểu tại sao mẹ nuôi lại không ở cùng với mình, mà lại đi theo ba nuôi! Khi Tiểu đậu đỏ hỏi Julie như thế, Julie cười trả lời nói mẹ nuôi và cha nuôi về nhà sinh em bé, làm hại ngày hôm sau khi Hướng Vi tới, Tiểu đậu đỏ cứ bám theo cô hỏi em bé ở đâu, em bé ở đâu? Làm cho Hướng Vi phải dở khóc dở cười.
Từng ngày trôi qua rất bình thản, có đôi khi Hướng Vi nghĩ, đây chính là cuộc sống mà cô theo đuổi, yên tĩnh, bình thản, không cần phải rầm rộ, buổi sáng anh làm bữa sáng cho cô, buổi chiều, sau khi hai người ăn cơm xong thì đi ra ngoài tản bộ vài vòng, đến tối lại ôm nhau ngủ, có hôn nhưng vẫn chưa làm đến bước cuối cùng, mặc dù có mấy lần thiếu chút nữa là lau súng cướp cò.
Đối với chuyện trên giường, Hướng Vi quyết định cùng với anh cũng không có gì phải đắn đo cả. Trước cưới hay là sau cưới thì cũng không có gì khác biệt, nhưng anh vẫn không làm, mỗi lần bốc hỏa là vội vàng đi tắm nước lạnh. Hướng Vi không hiểu, mặc dù vóc dáng của mình không được bốc lửa cho lắm nhưng cũng không đến nỗi không làm cho người ta nổi lên hứng thú chứ! Đợi đến khi anh tắm xong quay trở lại, Hướng Vi hỏi anh vì sao, thế nhưng anh chỉ hôn lên gò má của cô rồi nói không vội, khô