Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.
ắm xong cho cô, lau khô người, mặc đại cho cô bộ áo ngủ, Chu Thần Dật vội vàng ôm tiểu quỷ gây chuyện này vào phòng ngủ, rồi mới vọt về tắm nước lạnh, lại vội vàng trở về xem cô có gây ầm ĩ hay không.
Hướng Vi mặc áo ngủ lăn qua lăn lại trên giường, xíu chút nữa là té xuống đất, Chu Thần Dật đau đầu, cô gái này uống rượu vào rồi thì phẩm hạnh cực kì kém mà. Cũng may mắn cho Chu Thần Dật là hôm nay cô gái này không có gào khóc khan cả giọng, nếu không anh lại có cơ hội bận rộn một phen, nhớ ngày đó vì chăm sóc cho Hướng Vi mà hôm sau, Julie phải đến từng nhà hàng xóm để nói xin lỗi.
Chu Thần Dật vội vàng đi tới giường, đè Hướng Vi lại thật tốt để cho cô không được lộn xộn, “Vi Vi, đừng quậy nữa, mau ngủ đi.”
Chu Thần Dật tắt đèn ở đầu giường, ôm cô thật chặc vào trong ngực, để cho cô khỏi lộn xộn. Hướng Vi xê dịch không được nên ổn định một chút nhưng một cái tay lại sờ loạn trên người anh. Chu Thần Dật bị cô chọc nổi lên phản ứng, vội vàng kéo tay cô, “Em có còn muốn ngủ nữa không, cả một buổi tối ầm ĩ cái gì mà ầm ĩ! Mau ngủ cho anh.”
Hướng Vi mở to mắt nhìn Chu Thần Dật, chui đầu vào trong ngực anh, “Thần Dật…”
Chu Thần Dật thở dài, vuốt vuốt sống lưng của cô, “Ngoan, mau ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm nữa.” Chu Thần Dật đâu có nghĩ tới anh vừa nói xong, cô gái này càng ầm ĩ hơn nữa.
Chu Thần Dật thật sự muốn điên rồi, vội vàng cố định Hướng Vi lại, “Mau ngủ đi, đẫ mấy giờ rồi mà em còn lộn xộn hả.”
Không biết Hướng Vi bị cái gì kích động, lập tức đánh anh, Chu Thần Dật tức muốn hộc máu, “Tại sao hôm nay em lại ầm ĩ như vậy, hả?”
“Chu Thần Dật, anh căn bản là không yêu em.”
Khóe miệng Chu Thần Dật giật giật, “Anh làm sao không yêu em? Mẹ nó, anh yêu em nhiều năm như vậy dễ dàng lắm sao, cả buổi tối em phát điên cái gì.”
“Đánh rắm, nếu như anh yêu em thì tại tại sao lại không chạm vào người em? Rõ ràng anh có phản ứng, nhưng từ trước đến giờ cũng chưa từng chạm qua em, em khiến anh ghét bỏ như vậy sao? Nói cái gì mà yêu em, anh chính là muốn đùa giỡn em mà thôi, Chu Thần Dật, em cũng không phải là thú cưng của anh nuôi, anh muốn gọi đến thì đến, không muốn thì không cần… Ô ô… Em muốn về nhà, em không muốn yêu đương với anh nữa, ô ô…”
Đối mặt với chỉ trích của Hướng Vi, Chu Thần Dật cảm thấy thật oan uổng mà, “Vi Vi, anh không động vào em là muốn để cho em thích ứng một thời gian, em là người quan trọng với anh nên anh quý trọng em, không muốn làm cho em cảm thấy em không đáng giá như vậy, anh cùng với em cũng không phải chỉ là muốn lên giường với em, rốt cuộc em có hiểu không hả? Em vẫn còn chưa có chuẩn bị tốt. Ngoan, nghe lời anh, trước hết ngủ cái đã.”
“Từ trước đến giờ, anh cũng chưa từng hỏi em nghĩ như thế nào, em đã nói rồi em muốn cùng anh sống qua thật tốt nhưng mà anh thì sao? Chính anh nói đi, người phụ nữ kia là ai? Em đã thấy tất cả rồi, ô ô… Cô ta có quan hệ với anh, Chu Thần Dật, anh lừa em, anh gạt em…” Hướng Vi càng nói càng oan ức, vừa khóc vừa ầm ĩ với Chu Thần Dật.
“Anh gạt em khi nào chứ. Ngoan, em uống say rồi.”
“Chính là anh gạt em, gạt em, tự anh nói đi, Hoàng Oánh là ai? Đừng nói là anh không biết, từ đầu đến cuối em chính là đại ngốc, bị anh lừa gạt vây quanh, nếu như anh đã có cô ta rồi thì tại sao còn đến trêu chọc em… Em chính là đại ngốc… Ô ô… Em chính là đại ngốc…”
Chu Thần Dật xoay người ngồi dậy một cái, “Tại sao em lại biết cô ta? Cô ta tới tìm em sao? Chết tiệt, Vi Vi, bắt đầu từ năm em quay về, anh chưa từng động qua bất kì người phụ nữ nào.”
Hướng Vi không nói lời nào, chỉ một mực khóc, khóc một trận quả thực có chút mệt mỏi nên ngủ thiếp đi. Chu Thần Dật ngồi trên ghế sa-lon một đêm…
Sáng hôm sau tỉnh lại, Hướng Vi ầm ĩ nên đầu có chút đau, Chu Thần Dật không có ở nhà, Hướng Vi mở cửa phòng, thấy bữa sáng được để trên bàn như thường ngày. Đối với chuyện tối qua, Hướng Vi vẫn còn có chút ấn tượng, rốt cuộc cô cũng đã nói ra rồi. Hướng Vi thở dài, rửa mặt xong ra ngoài dựa lưng vào ghế thả thả ăn bữa sáng nhưng trong lòng có chút khó chịu, càng ăn lại càng càng thấy khó chịu, hai mắt đẫm lệ không nhịn được rơi xuống. Đời này của Hướng Vi cô sao lại xui xẻo như vậy, gặp phải đàn ông đều đem cô đùa giỡn vòng quanh, thật vất vả mới lấy hết dũng khí để bày tỏ lại trở thành công cốc, đời này của cô chính là không có duyên với tình cảm mà! Hướng Vi lau sạch nước mắt, cùng lắm thì cô không kết hôn là được chứ gì, tại sao một lần, hai lần những người này đều tổn thương cô chứ.
Sau khi ăn sáng xong, Hướng Vi ngẩn người ngồi trên ghế sa-lon, qua một hồi, Hướng Vi cười khổ một cái mới quay đầu nhìn ban công, quần áo thay hôm qua còn đang phơi trên đó… Không thể không thừa nhận, Chu Thần Dật là một người đàn ông tốt, lên được phòng khách xuống được phòng bếp, nấu cơm, giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa, tất cả đều làm được, ngay cả đồ lót anh cũng giặt cho cô, một người đàn ông như vậy, cũng khó trách sẽ có người nhớ mãi không quên.
Hướng Vi lắc đầu, trong lòng c