Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341657
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.
không hề tỏ ra vẻ ngạc nhiên, có gì thì tối về cô sẽ hỏi mẹ.
Hai bà vẫn còn đang đứng đó khen con cái của nhau, Hướng Vi nhìn không thoải mái, làm bộ ho khan mấy tiếng. Trần Mai nghe tiếng con gái mình ho khan, vội vàng dừng lại, nhìn Hướng Vi, “Vi Vi, con sao vậy? Bị cảm rồi?”
Hướng Vi lắc đầu, “Mẹ, con không sao, có điều cổ họng con hơi khô, con đi uống xíu nước thông cổ là được rồi.”
Trần Mai nửa tin nữa không liếc nhìn con gái, Hướng Vi nhanh chóng đem ly nước lên uống, nhất thời không để ý, đây là ly nước lúc trước Chu Thần Dật chưa uống hết để ở một bên, đợi đến khi Hướng Vi nhấp một ngụm cô cảm thấy không đúng, mới vô tình nhận ra là mình nhầm, nhất thời đỏ mặt, mẹ ơi, thật mất mặt, cũng không biết là có uống nước miếng của người khác vào bụng không nữa!
Trần Mai thấy mặt con gái đỏ bừng, nghĩ cô bị sặc, cừoi nói: “Con thật là, không biết chậm một chút, thật hấp tấp.”
Trong lòng Hướng Vi thật cảm thấy may mắn là hai người kia đã đi lên lầu, nếu không thể diện hôm nay của cô nhất định là bị vứt hết. Hướng Vi không biến sắc thả cái ly về lại chỗ cũ, nhìn mẹ cô, “Mẹ, thật sự con không sao. Mẹ, tại sao ba và chú Chu còn chưa đi ra ạ?”
Diệp Hân cừoi nói: “Chú Chu của con là một người cuồng tranh, chỉ cần nhìn thấy tranh, chính là không ngủ một ngày một đêm vẫn được.” Nói xong, Diệp Hân không nhịn được cười rộ.
Hướng Vi nghe vậy cũng hé miệng cừoi, ba của cô là một người thô lỗ, không am hiểu những môn nghệ thuật này, nghĩ đến việc ba cô bị chú Chu lôi kéo đi thưởng tranh, xem họa, Vi Vi liền không nhịn được cừoi, sắc mặt cha lúc đó nhất định là trắng bệch nhìn chú Chu rồi!
Bữa cơm này, mọi người ăn rất vui vẻ, người lớn nói chuyện trên trời dưới đất, không khí rất náo nhiệt. Nhưng Hướng Vi cảm thấy hơi lạc lõng, chỉ biết vùi đầu ăn cơm. Trước khi đến đây mẹ cô đã dặn dò qua, nên cô không dám tùy hứng như ở nhà, tóm lại, việc phải giữ hình tượng này thật con mẹ nó quá đau khổ mà.
Diệp Hạo Triết ngồi bên trái Hướng Vi, bên cạnh anh là Chu Thần Dật, trong bữa ăn thỉnh thoảng Diệp Hạo Triết sẽ nói chuyện với Hướng Vi, hay gắp thức ăn cho cô, làm Hướng Vi quá sợ! Vội vàng nói cô với tới, với tới.
Có lúc Chu Thần Dật sẽ nhìn qua bên cô mấy lần, nhưng không bao giờ lên tiếng.
Một bữa ăn làm Hướng Vi vô cùng buồn bực, ăn được nửa chén thì không thể nuốt nổi nữa, cô mang bát đũa của mình vào phòng bếp, rồi ngồi trên ghế salon xem tivi.
Sau khi ăn xong, hai vợ chồng Hướng Khai Hoa và Trần Mai nói chút chuyện với gia đình họ Chu rồi định rời đi, Hướng Vi rất vui mừng nói chào tạm biệt với một nhà chú Chu, trước khi về Diệp Hân còn nắm tay Hướng Vi, không ngừng dặn cô sau này phải thường xuyên ghé chơi.
Trần Mai trợn mắt nhìn Hướng Vi mấy lần, “Con nhóc nham hiểm, bị ba cô nghe được, để xem ba cô có đánh cô không!”
“Mẹ………. Mẹ hãy nói gì đi, nói đi mà.” Hướng Vi nói nhỏ vào lỗ tai Trần Mai.
“Chuyện này vốn mẹ cũng không biết, là do có lần ba con uống say không cẩn thận nói ra. Con biết thì tuyệt đối không được đi nói lung tung bậy bạ ra ngoài, con phải đảm bảo với mẹ, nếu không nhất định sẽ mang hoạ đến cho ba con đó, biết không!” Trần Mai dặn dò.
Hướng Vi nhanh chóng gật đầu, “Mẹ, mẹ còn chưa tin con sao? Từ nhỏ đến lớn chỉ có lần đó là con với ba lừa mẹ thôi.”
Trần Mai nghe xong không nhịn được mà bật cười, nhéo mặt con gái một cái, “Con đó, …….. cũng không biết là tính cách này giống ai.”
Hướng Vi lắc đầu, “Con không phải là con gái của ba mẹ sao, mẹ nói con giống ai thì con giống người đó thôi! Mẹ, mẹ mau nói đi, đừng nói chuyện giữa chừng làm người ta khó chịu vì tò mò mà!”
Trần Mai đánh con gái một cái, “Đúng là con nít! Chuyện này cũng trải qua nhiều năm rồi, vốn dì Diệp con có một vị hôn phu, hai nhà cũng đã làm lễ đính hôn rồi, năm đó dì Diệp con mới chỉ là cô gái mười bảy, mười tám tuổi, hai người trẻ lại thường xuyên gặp mặt lẫn nhau, hồ đồ thế nào mà làm chuyện sai lầm, nào biết không bao lâu sau thì hai nhà có mâu thuẫn xích mích, nên bãi bỏ hôn ước, hai tháng sau người nhà họ Diệp mới biết dì Diệp con có thai, khi đó dì Diệp con còn chưa tròn mười tám tuổi. Dì Diệp lại là con gái duy nhất của tư lệnh quân khu Diệp Chính Hải. Xảy ra chuyện như vậy, năm đó có không ít mấy lãnh đạo cấp cao biết, chỉ là ngại mặt mũi của tư lệnh Diệp nên không truyền ra bên ngoài mà thôi. Tư lệnh Diệp đã từng một lần nói muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con với dì Diệp, chỉ là sau này tại sao dì Diệp lại được gả cho chú Chu thì mẹ cũng không biết nữa.”
Hướng Vi cau mày, vậy là xong rồi? Mẹ ơi, mẹ đúng là chân chính muốn làm cho con tò mò chết mà, Hướng Vi chu mỏ, nhìn mẹ cô, “Mẹ, mẹ thật không hiền hậu chút nào, câu mồi con. Đây không phải là lừa đảo sao.”
“Được rồi, được rồi, tốt lắm, con nghe cũng nghe rồi, nhanh đi tắm rồi đi ngủ đi.”
Hướng Vi bất mãn cúi gằm mặt đi vào phòng vệ sinh rửa mặt đánh răng, bò lên giường rồi vẫn còn suy nghĩ, rốt cục thì sau đó chuyện gì phát sinh a! Đứa bé họ Diệp,