Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.
ăng hái, thì lấy ảnh album ra khoe, cho Hướng Vi nhìn, còn giải thích mấy bức ảnh chụp lúc nào, v….v… bất tri bất giác đã đến mười giờ tối, Hướng Vi thấy đã khuya lắm rồi, nên lập tức chào từ biệt dì Diệp, muốn rời đi.
Diệp Hân thấy thời gian cũng đã khuya, sợ chị dâu ở nhà lo lắng, nắm tay Hướng Vi, dặn dò cô phải thường xuyên đến chơi. Dì thấy đứa con lớn đã đi tắm, nên gọi đứa nhỏ đưa Hướng Vi về nhà.
Hướng Vi thấy hoảng, liền từ chối nói mình có thể tự về nhà, không cần làm phiền người khác.
Chu Thần Dật đứng dậy, mặc áo khoác vào, nhìn Hướng Vi nói: “Đi thôi, anh đưa em về.”
Hướng Vi đi cách ba bước sau Chu Thần Dật, vô cùng đau đớn nghĩ tại sao hôm nay cô lại xui đến vậy. Dọc đường đi hai người không nói chuyện gì, đợi đến khi đến lầu dưới nhà Hướng Vi, Chu Thần Dật nói: “Anh không đi lên nữa, em tự mình đi lên đi. “
Đây là câu nói duy nhất mà tối nay Chu Thần Dật nói với cô.
Hướng Vi gật đầu, “Vậy em đi lên ạ. Thật làm phiền anh Thần Dật quá.” Nói xong thì chạy thật nhanh lên lầu, giống như phía sau có ma đuổi theo vậy.
Chu Thần Dật bật cười, lắc đầu một cái.
Hướng Vi về đến nhà, đến ban công nhìn xuống dưới, thấy Chu Thần Dật đang nhìn lên trên lầu, gương mặt Hướng Vi biến sắc, không được tự nhiên vẫy vẫy tay. Chu Thần Dật mới gật đầu, rồi xoay người rời đi.
Hôm sau Hướng Vi thức dậy, thấy mẹ cô mặt mày tươi tỉnh, còn lấy quân phục của ba cô đi giặt, Hướng Vi nghĩ tối hôm qua……….. haha, xem ra hai người đã hòa hảo lại rồi.
Trần Mai thấy con gái tỉnh dậy, nhìn đồng hồ gần sắp mười giờ sáng, nhanh chóng kêu Hướng Vi đi ăn chút gì đó. Hướng Vi lấy hộp sữa tươi trong tủ lạnh, nhìn mẹ nói: “Mẹ, khi nào mẹ con mình về nhà ông bà ngoại vậy ạ ?”
Trần Mai nhìn con gái, “Đúng là ham chơi. Mùng ba đi, Mùng ba thì đi, sáng mai ba con phải về bên nội, Vi Vi, mẹ hỏi con, con muốn đi với ba hay là muốn đi với mẹ về nhà ông ngoại.”
Hướng Vi đen mặt, nhìn mẹ cô giống như nhìn người ngoài hành tinh, “Mẹ, hôm nay mẹ làm sao vậy, trông có vẻ không giống như mọi ngày cho lắm!”
Trần Mai trợn mắt nhìn con gái, “Con quỷ nhỏ này, lại dám nói mẹ cô không bình thường.”
Trần Mai cười, “Đứa bé này, lá gan lớn thật, tốt lắm, chuyện anh Lưu Khải nhờ con làm thì con nhanh đi làm cho tốt đi.”
Mùng ba, hai mẹ con Trần Mai thu thập xong hành lý thì đến ga xe lửa, năm hết tết đến, nên phòng chờ xe có rất nhiều nguy hiểm, khắp nơi đều là người, Trần Mai nắm tay con gái thật chặt, sợ vì quá đông mà lạc mất nhau.
Mấy ngày trước, Trần Đức Cương nhận được điện thoại của con gái, nói rằng sẽ mang Vi Vi về nhà, lúc này nhìn thời gian cũng gần sắp đến, mà người còn chưa đến, không khỏi đứng ở cổng lớn nhìn sốt ruột.
“ Ông à, bên ngoài trời rất lạnh, hay là vào nhà trước đi, ngồi giường đất cho ấm, con gái với Vi Vi sắp về rồi.” Chu Hữu Thục thấy chồng mình cứ đi tới đi lui trước cổng lớn, nên ra nói lời khuyên ông.
Trần Đức Cương cười nói: “Ai nha, không sao đâu, không có chuyện gì hết, thân thể tôi tốt lắm, bà cứ vào nhà đi.”
Chu Hữu Thục thấy nói không si nhê, chỉ đành thở dài rồi tự mình đi vô nhà trước.
Xe lửa đến hơi trễ, đợi đến khi hai mẹ con Trần Mai về đến nhà, thì đã qua mười một giờ. Mấy năm Chu Hữu Thục không được gặp mặt con gái, lúc này thấy nó thì rất vui mừng.
Trước đây Trần Mai chưa từng nhìn thấy qua đứa con út của em trai, hôm nay thấy đứa nhỏ thì cực kỳ thích, không quản nó bao nhiêu tuổi, ôm vào trong lòng, nói chuyện với nó, chọc nó chơi.
Mấy năm nay chú út làm ăn dành dụm được ít tiền, thấy cháu gái về, nắm tay Hướng Vi đi vào trong nhà “Xem xem chú út mua cho con cái gì nè, vừa lúc hợp với việc đi học đại học của con.”
Hướng Vi vừa nhìn đến, thì ra là laptop, còn là hiệu IBM nữa, lúc này giá một chiếc máy vi tính vẫn còn khá đắt, một cái máy để bàn đã là vài ngàn đồng, huống chi cái này lại còn là laptop, không có mấy vạn thì đừng mơ mua được nó. Hướng Vi sờ sờ máy tính, đau lòng nhìn cậu mình “Cậu à, cậu mua đại loại nào cũng được, IBM chắc là rất đắt mà.”
Trần Trường Chinh cười nói: “Chú và mợ con vốn tính là chờ con thi tốt nghiệp trung học xong thì mua cho con, nhưng có một số chuyện xảy ra nên trì hoãn chưa mua được, đúng lúc mấy ngày trước có bạn chú đi một chuyến đến Hồng Kông, nên chú nhờ anh ấy mua giùm. Cái này đúng là hơi đắt nhưng rất tiện. Con sài cái này, ở trường nhất định sẽ học hành tốt hơn.”
Tay Hướng Vi vuốt ve vỏ ngoài màu đen của chiếc máy tính, qua mấy năm nữa, máy vi tính sẽ càng ngày càng thông dụng, kiếp trước cô thích sài hiệu Toshiba, cảm thấy máy vi tính hiệu Toshiba dùng rất tốt lại rất đẹp.
“Con cảm ơn chú út.” Hướng Vi hớn hở ôm chiếc máy vi tính.
Trần Trường Chinh cười nói: “Con đừng đi nói với người khác nhé, lần này cậu mua cho con cái này. Nếu để dì cả và dì hai con biết được, sẽ nói chú thiên vị. Trong mấy đứa nhỏ chỉ có con là đi học đại học, mấy đứa khác học không đến đâu, mua xong chỉ tổ hại người. Tốt lắm, đi ra ngoài đi, lúc về nhớ