Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2769 lượt.
ng nhiên không nghĩ rằng anh ấy sẽ vì ta đích thân xông vào hang ổ sói lang này.”
“Đúng là không nghĩ tới, nhân lực buổi sáng không đủ, không thể bảo đảm có thể bắt được hắn, cho nên chỉ có thể đợi bẫy ổn thỏa rồi mới nói.” Nặc Đốn vương im lặng nhìn tôi, rồi nói tiếp, “Ngươi thật để hắn như thế này ư? Để cho hắn vứt bỏ ba quân tướng sĩ mạo hiểm đi tìm ngươi?”
Tôi lạnh lùng liếc hắn một cái, không trả lời, loại người như hắn, đương nhiên sẽ không hiểu tình yêu giữa nam nữ là cái gì.
“Ta vẫn còn việc không hiểu.” tôi nói, “Hồi sáng chúng tôi rõ ràng không phát hiện xung quanh có người nghe lén, ngươi làm sao biết cuộc nói chuyện của chúng tôi?” Dựa vào khả năng của Thừa Đức, nếu có người lén mai phục quanh lều lớn, anh ấy nhất định sẽ phát hiện, chẳng lẽ bọn Tây La Minh cũng có cao thủ lợi hại như vậy? Nói như vậy thì Thừa Đức lần này thật sự sắp bị tôi hại rồi.
Nặc Đốn vương cười cười, nhìn tên lính ở phía sau tôi, nói: “Có những người có giác quan nhạy hơn người bình thường, có thể là cái mũi, có cũng thể là đôi mắt, hoặc là đôi tai. Cáp Đan, nói cho cô ta biết hồi sáng ngươi nghe được những gì.”
Người ở phía sau được gọi là Cáp Đan cười, hắng giọng rành mạch nói: “Em không sợ, là em lo lắng cho anh, lần sau anh có đến nhớ trét thêm nhiều nhiều bụi đen lên mặt, đừng quên độn thêm vài thứ ở thắt lưng, bằng không chỉ sợ anh sẽ bị binh lính Tây La Minh kéo vào bụi cỏ mất. Giời ạ, ai chứ anh mà giả gái, so với con gái thật thì còn đẹp hơn vài phần, thật nguy lắm. Nếu bị Nặc Đốn Vương chiếu cố đến, thì thật không may, nếu buổi tối phải chứng kiến hắn bắt nạt anh, em chắc là nổi điên ......”
Giọng nói thì không giống giọng của tôi, nhưng nội dung mà lúc sáng tôi nói với Thừa Đức một chữ cũng không sai, tôi cảm thấy trong lòng càng lúc càng lạnh, giống như rơi vào kẽ nứt trong tảng băng vậy.
Nặc Đốn vương cười, khuôn mặt treo nụ cười ám muội, cố ý hỏi: “Ta sẽ bắt nạt hắn thế nào?”
Tôi tức tối nhìn chằm chằm hắn, cố gắng kiềm chế cơ thể mình không run rẩy, cũng không nói ra được lời gì.
Cáp Đan cười dâm đãng nói: “Vương, vương tử Ngõa Lặc đích thực rất khôi ngô, so với các cô còn xinh đẹp hơn nhiều, ngài nhìn thấy rồi sẽ thích cho mà xem.”
Tôi quay đầu căm tức nhìn Cáp Đan, muốn đi lên lụi cho hắn một dao.
“Vương, đến giờ rồi, tôi đi trước nha?” Cáp Đan nói.
Nặc Đốn vương gật đầu, Cáp Đan lẳng lặng lui xuống, trong lều lớn chỉ còn lại tôi và tên Nặc Đốn vương biến thái này, lúc này, trong lều yên tĩnh tàn bạo.
“Tại sao lại im lặng vậy? Không lo lắng cho tình nhân của người sao?” Nặc Đốn đột nhiên hỏi.
“Bằng không thì thế nào?” tôi cười khẩy, “Tình nhân của ta còn chưa rơi vào tay ngươi mà, ta khóc lúc này, còn sớm quá đấy.”
Lúc này, trong lòng tôi ngược lại phải bình tĩnh lại, đi báo tin cho Thừa Đức, nhưng mà không được, gã Nặc Đốn vương đã giữ tôi lại trong lều lớn, tôi muốn thoát khỏi hắn, e là không thể, nhưng chẳng lẽ cứ ở đây chờ xem Thừa Đức bị bắt sao? Võ công của Thừa Đức tuy cao, nhưng đây là địa bàn của bọn Tây La Minh, trên thảo nguyên này, võ công cao thì có tác dụng gì chứ? Cả một đám kỵ binh chạy tới, nội móng ngựa thôi cũng đủ đạp chết người á!
Tôi nhìn gã Nặc Đốn vương kia, hắn cũng đang quan sát tôi. Tôi nhìn hắn cười, cầm cái bánh mì còn lại, tiếp tục ăn, hắn nhìn thấy phản ứng này của tôi, cũng không nén nổi vẻ ngạc nhiên.
Bình tĩnh, chỉ có bình tĩnh mới nghĩ ra cách. Tôi tự nói với mình. Nhưng tôi phát hiện mình quả thật rất vô dụng, đến thời khắc cần cứu người thế này, tôi lại chẳng nghĩ ra được cách gì.
Thời gian trôi đi từng chút một, trong lều đã tối lại, nhưng không có ai vào thắp đèn.
Tôi đang đợi, gã Nặc Đốn vương đó cũng đang đợi, chẳng qua hắn đang tính toán kỹ trong lòng, mà tôi tuy ngoài mặt bình tĩnh, nhưng lòng lại theo mặt trời lặn xuống từng chút một, tay vẫn nhét cái bánh vào miệng y như cũ, chẳng có mùi vị gì, không đói cũng không no.
Đột nhiên, hắn kéo tay tôi lại, “Đừng nhét nữa! ăn nữa cái bụng sẽ căng nứt ra đó!”
Tôi có hơi đờ ra ngẩng đầu lên nhìn hắn, một lúc mới phản ứng lại với những gì hắn nói, trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ, coi như xong rồi, Thừa Đức nhất định sẽ bị tôi hại chết, nhiều người như vậy, làm sao có thể chạy thoát chứ?
Bên ngoài vọng lại nhiều tiếng bước chân rất gấp, tôi bỗng nhiên đứng dậy, lao người đến vách lều nơi có treo thanh đao, rút đao ra nhào tới Nặc Đốn vương, hắn chỉ nghiêng người, né qua, dùng tay tóm sống đao, chế giễu: “Cuối cùng ngồi không yên rồi hả?”
Tôi dùng hết sức bình sinh kéo thanh đao lại, nhưng vẫn không nhúc nhích tí nào. Hắn cười cười, đột nhiên buông tay ra, tôi giữ đao không nổi, loạng choạng ra sau mấy bước mới đứng lại. Hắn nhìn tôi cầm đao chĩa trước hắn, nói một cách xem thường: “Ngươi không hại được ta đâu, cho nên tốt nhất hãy ngoan ngoãn bỏ xuống đi.”
Cửa lều bị mở ra, Cáp Đan bước nhanh vào, khuôn mặt không cười. Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, tôi cảm thấy thần kinh đang căng thẳng quá lâu của mình đột nhiên giãn ra, bọn họ không bắt được Thừa Đức!