Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2764 lượt.
,nàng ta nghe liền dừng lại,nhìn thấy tôi,liền ngượng ngùng cười cười.
"Cô vẫn ổn?" Tôi đi qua chào hỏi,nói xong thì lập tức thấy hối hận, làm sao ổn được, nhưng nhìn đến cô ta cũng đã ăn được đồ này nọ ,trong lòng cũng có chút thoải mát,chỉ cần chính trong lòng cô ta nghĩ thoáng một chút,đối với cô ta cũng rất tốt.
Cô ta nhẹ nhàng gật gật đầu, đôi mắt lại rưng rưng đỏ, nhẹ giọng nói: "Ngày hôm qua cám ơn ngươi."
"Đừng cám ơn ta, " tôi vội vàng xua tay nói, trong lòng cũng có chút khó chịu, thấp giọng nói: "Thực xin lỗi, ta không thể giúp cô."
"Ngươi cũng đã hết lòng ,ta sẽ ghi nhớ." Cô ta đưa tay quệt nước mắt,gượng cười nói tiếp " Tự mình ngươi cũng phải bảo trọng,bọn họ đều là sói lang."
Tôi gật đầu,thấy bộ dạng nàng ta như thế, cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt.
"Được rồi, ta phải trở về,phải đem thức ăn về cho công chúa ,kẻo công chúa đợi lâu." Nàng ta nói.
"Công chúa? Tôi kinh ngạc hỏi,"Đại Liên Na?"
Nàng ta gật gật đầu,nói:
"Ừ,còn chưa nói cho ngươi biết ,ta gọi là A nhã, là thị nữ bên người Đại Liên Na công chúa."
"Cô là thị nữ của nàng ta ? Tại sao nàng ta không che chở cô ? Cô đã bị như vậy, sao còn hầu hạ cơm nước cho nàng ấy nữa?" Tôi nổi điên giận dữ nói.
A Nhã Kỳ hiển nhiên không ngờ rằng tôi bỗng nhiên phát hỏa, chỉ rụt rè nhìn tôi, không dám nói gì, tôi nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của cô ta, đành thở dài: “A Nhã Kỳ, cô lúc nào cũng dáng vẻ này, tại sao không nghỉ ngơi một chút, làm sao còn hầu hạ cô ta?”
“Cô ta là công chúa.” A Nhã Kỳ nói.
“Cái gì cững không được! Cô ta dù sao cũng phải có chút nhân tính chứ?” tôi tức giận, sau đó nhìn A Nhã Kỳ nói tiếp, “Chính vì có một công chúa như vậy, mà hại mọi người đến tình cảnh của ngày hôm nay.”
“Không phải, không phải vì công chúa!” A Nhã Kỳ biện bạch cho Đại Liên Na, “Cô đừng nổi giận, cô không biết sự tình của công chúa Đại Liên Na, cô ấy cũng rất đáng thương, cô ấy……”
“A Nhã Kỳ!” tiếng của Đại Liên Na đột nhiên vang lên, A Nhã Kỳ sợ hãi run lẩy bẩy, mâm thức ăn trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
“Ai hả? Đương nhiên là Nặc Đốn vương của các người rồi! Ngươi nói xem hắn ta dù sao cũng là vương mà, không đến mức có một mình tôi là người hầu, sao cứ sai khiến có mình tôi? Có nhiều đại lão gia như vậy sao hắn ta không dùng, sao cứ cần phải bảo tôi một đứa con gái yếu ớt đi bưng cơm dâng nước cho hắn chứ? Đây không phải là cố tình bắt nạt người ta sao!” tôi tức tối nói.
Râu quai nón nghệch mặt ra nhìn tôi, thoáng im lặng, rồi hỏi: “Ngươi thấy cực hả?”
“Không đắng (1) chứ chẳng lẽ thấy ngọt chắc?"? Ta từ sáng hôm qua tới giờ chưa chợp mắt, một lát nếu lúc tôi mang đồ cho Vương của các người đột nhiên ngất xỉu, ngươi nhớ nói với hắn ta, không cần cho tôi uống thuốc, chỉ cần đưa tôi đến 1 nơi yên tĩnh ngủ một giấc thì được rồi.”
Râu quai nón nghe tôi nói như vậy, ha hả cười tôi, rồi nói: “Ngươi ráng chịu đựng, đợi lần sau ta lập chiến công, ta sẽ nói với Vương đòi ngươi lại.”
Trong đầu tôi đang tính toán chuyện tối nay sẽ trốn cùng Thừa Đức, lời của râu quai nón tuy lọt vào lỗ tay, nhưng lại không chui vào đầu, chỉ tùy tiện “Ừ” một tiếng, đi chưa được hai bước, lúc này mới phản ứng lại hắn vừa nói cái gì, đòi tôi lại? Choáng! tôi nhìn dáng sau lưng râu quai nón giống như gấu vậy, không khỏi lạnh xương sống, thầm nói ngươi đừng lập chiến công trước nha.
Theo sau đuôi râu quai nón vào lều lớn, trong lều khá im lặng, bọn tráng sĩ nhìn nhìn râu quai nón, lại nhìn nhìn tôi đi theo ở phía sau, vẻ mặt không giống nhau, chỉ có gã Nặc Đốn vương vẫn giữ nguyên bộ mặt cứng nhắc khó ưa đó của hắn, nhìn tôi một cái, sau đó lại quay đầu đi tiếp tục nói chuyện với người bên cạnh.
Tôi cúi thấp người thu dọn nhanh mọi thứ trên bàn, đem ra bên ngoài giao cho binh sĩ làm cơm. Trong lều lớn không gọi tôi nữa, tôi cũng lười chẳng muốn vào ngồi trước mặt bọn tướng lĩnh Tây La Minh hổ lang đó, bèn đến mép lều lớn tìm hướng mặt trời, ngồi xuống, ôm vai bắt đầu ngủ gà ngủ gật. Không biết buổi tối thì khi nào Thừa Đức sẽ đến, tính là ngủ không được rồi, lúc chạy trốn sức khỏe là quan trọng nhất, cho nên nhân lúc bây giờ có thời gian, nói gì thì cũng phải dưỡng cho tinh thần sảng khoái.
Lúc này giấc ngủ trái lại rất bình yên, cũng không có ai quấy rầy, tỉnh lại thì đã qua chính ngọ (12 giờ), mặt trời đã chếch sang hướng tây. Bị mặt trời chiếu hầu như cả ngày, tôi chẳng thấy nóng tí nào, xem ra mùa hạ trên thảo nguyên này sắp qua rồi. Đứng lên hoạt động chân cẳng một chút, nhìn nhìn xung quanh bọn lính Tây La Minh canh giữ hơi lỏng lẻo, bản thân cảm thấy gã Nặc Đốn vương này có hơi quái gở, sáng sớm tôi vừa mới ra ngoài một lát, hắn đã cất công sai râu quai nón tìm tôi, vậy mà tôi bây giờ tôi lười biếng ngủ hơn nửa ngày, hắn ta chẳng chút động tĩnh nào, hắn ta rốt cuộc muốn làm gì? Hắn ta muốn tôi theo hầu rốt cuộc có ý gì?
Nơi Cách Nhĩ Thái đóng quân lại thấy khói bếp bốc lên. Cơm của chúng tôi và bọn Tây La Minh không giống nhau, mỗi ngày chỉ