Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2733 lượt.
sao lại vào thâm cung của Châu quốc chứ.” Hoàng đế khẽ nói, nhãn thần có phần mơ màng, như đang hỏi tôi, cũng như đang lẩm bẩm với mình, “Trong cung này, không phải là nơi các người nên ở lại.”
Hoàng đế thấy tôi cứ im lặng mãi thì liếc qua một cái, thần sắc mơ màng trong đôi đồng tử vụt mất, đột ngột hỏi: “Ngươi rất hiểu Thừa Đức?”
Tôi gật đầu, lại lắc lắc đầu, nói thực, tôi chỉ quen thuộc với tình yêu của Thừa Đức, nhưng với cuộc sống khác của anh, chúng tôi không hề giao thoa, có thể xem là tôi hiểu anh ư?
Hoàng đế cười cười, nói: “Nó rất giống ta thuở nhỏ, luôn suy tính quá nhiều, đến cả người bên cạnh mình cũng không chịu bỏ qua, cho dù là người mình yêu, mà đứa trẻ như ngươi, hà hà.” Hoàng đế vừa cười vừa lắc đầu.
“Ý của Người là Thừa Đức cũng đang suy tính đến tôi ư?” Tôi hỏi, quên bẵng thân phận người trước mặt mình.
Hoàng đế không trả lời, tôi có phần nghi ngờ ông đang cố ý đến để tìm cách ly gián. Tôi không tin tình cảm của Thừa Đức với mình đều nằm trong tính toán, đặc biệt là sau chúng tôi đã cùng kinh qua bao nhiêu chuyện trước đây.
Hoàng đế nhìn tôi, phát ra một tiếng thở dài trầm ngâm, sau đó cười nói: “Ngươi tưởng những chuyện các ngươi cố che giấu ta thì ta thật sự không biết gì sao?”
Trong lòng tôi sững sờ, không biết Hoàng đế đang ám chỉ gì, là chuyện tư tình tôi và Thừa Đức luôn che giấu, hay là chuyện tôi mạo nhận là con gái của Nam Tĩnh?
“Thừa Đức đã sớm biết những chuyện này không qua mắt được ta, vả lại nó cũng chẳng có ý giấu giếm, có một số chuyện là nó cố ý làm để ta thấy.” Hoàng đế nói, “Giống như hai người các ngươi cùng đeo một sợi dây giống nhau, ngươi tưởng một đứa tinh anh như Thừa Đức lại để lộ sơ hở rõ ràng như thế trước mặt ta sao?”
Chẳng lẽ là Thừa Đức cố ý để lộ sơ hở trước mặt Hoàng đế, cố ý để ông biết được giữa chúng tôi đã sớm có tư tình rồi hay sao? Nhưng tại sao anh phải làm thế? Dụ dỗ Mẫu phi, tội danh này đối với anh có tác dụng gì? Tôi chỉ thấy trong lòng từng đợt lạnh buốt cứ dâng lên mãi.
“Những lời Người nói tôi không hiểu.” Tôi khẽ trả lời, không muốn để mình nghĩ ngợi nhiều hơn nữa. Giữa Hoàng đế và Thừa Đức, tôi thà chọn tin tưởng Thừa Đức, tôi không tin tình cảm anh dành cho mình lại có tính toán trong đó, tôi không tin diễn xuất của anh lại có thể cao siêu đến mức độ như vậy.
Hoàng đế nhè nhẹ lắc đầu, thở dài bảo: “Có vài việc sớm muộn gì cũng phải đối diện với nó.” Nói rồi đứng dậy chầm chậm bước ra ngoài, lúc gần đến cửa lại dừng bước, quay người lại nói nhỏ, “Trong lòng nó, ngươi chung quy cũng chẳng là quan trọng nhất. Nó tưởng rằng như vậy có thể đánh lừa những người như Thừa Hiền, thậm chí cả trẫm, nhưng lại quên rằng phụ hoàng của nó cũng từ ghế hoàng tử mà ngồi lên được ngai vàng, tâm tư đó của nó sao ta lại chưa từng có chứ. Ta… đã từng phụ mẫu thân ngươi, nên không muốn nhìn thấy ngươi đi vào con đường của mẹ ngươi nữa, phàm chuyện nào có thể nhìn thấu được thì sẽ tốt hơn.”
Hoàng đế quay người bỏ đi, chỉ còn lại tôi ngồi trong phòng, theo lễ nghĩa thì tôi phải đưa ông ra cửa, nhưng tôi chỉ thấy sức lực của mình như bị rút cạn, đứng dậy cũng không nổi nữa.
Thừa Đức, thật sự như Hoàng đế đã nói sao? Thừa Đức, anh thật sự tính toán cả với em ư?
Sở Dương ơi Sở Dương, rốt cuộc mày nên tin ai đây?
Ngồi thẫn thờ một lúc mới hoàn hồn lại, trong lòng trống rỗng cực độ, chỉ thấy tất cả đều mờ mịt, rất nhiều việc càng nghĩ càng khó hiểu, cố lắc đầu cật lực, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện lại là “tẩu vi thượng” (chạy là hay nhất)!
Đà điểu, kiếp trước của tôi đích thực là một con đà điểu, tôi thầm mắng mình. Bây giờ tuyệt đối không phải lúc để chạy! Tôi nghĩ ngợi, lại ngồi xuống trước bàn viết, cầm bút lên vạch một đường thẳng lên giấy, bên trái bắt đầu viết những điều tốt đẹp Thừa Đức đối với tôi: chiều chuộng tôi, nghe lời tôi, trên thảo nguyên thì bất chấp nguy hiểm xâm nhập vào đất địch để cứu tôi…
Chỉ một thoáng mà đã viết được một nửa, sau đó bắt đầu viết những điều không tốt ở phía bên phải, cầm bút lên lại không sao đặt xuống, rốt cuộc anh đối với tôi có gì không tốt? Tại sao những gì tôi nghĩ được đều là những điều tốt đẹp của anh?
Tôi tức giận ném cây bút sang bên, đứng phắt dậy, chửi: “Bà nó chứ, lão hồ ly tự nhiên lại đến đây nói với ta những thứ này, lão tính toán gì đây?”
Vừa rảo quanh phòng hai vòng liền nghe thấy bên ngoãi Vãn Nguyệt gọi: “Công chúa, Hạ Lan quý phi đã đến.”
Hạ Lan quý phi? Mẹ của Thừa Đức? Hôm nay sao thế nhỉ, Hiên Nhã Các này cả nửa tháng chẳng thấy ai đến, lần này hay thật, lão Hoàng đế lẫn quý phi nương nương lần lượt kẻ trước người sau viếng thăm. Vị quý phi nương nương chắc không bị hoa mai trong vườn dẫn đến đấy chứ? Tôi thầm nghĩ, căm ghét nhìn mấy cành hoa “môi” (trong tiếng hoa, hoa “mai” và chữ “môi” – có nghĩa là độc – phát âm giống nhau), nếu là thật, bà đây tức lên sẽ cho chặt đẹp hết, sang năm trồng tất tật hoa đào!
Trong lòng thầm lẩm bẩm, vội vã bước ra cửa, nhìn thấy quý phi nương nương đang bước vào cổng viện, sau lưng còn có hai người, một là tiểu