Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2637 lượt.
raau tóc bạc phơ sao? không phải đều mặt mũi hồng hào sao? không phải đều phong tư tha thướt sao? Sao vị ngoại thế cao nhân này lại mang dáng vẻ như thế?
Tôi trố mắt ra nhìn vì kinh ngạc, ngẩn người nhìn vị ngoại thế cao nhân trước mặt. VTTN dùng khóe mắt liếc 1 cái, thấy tôi như vậy thì hứ 1 tiếng lạnh lùng nói:
- Là sao? Nhìn lão phu không xứng vs cái tên đấy sao?
Tôi nghe ông ta hỏi như vậy, rõ ràng là có vẻ nổi giận, bèn vội định thần lại, nói vs vẻ mặt sùng bái:
- Sở DƯƠNG không dám. Sở DƯƠNG đã nghe danh VTTN võ công cao siêu không thể đo, hơn nữa còn tinh thông các loại kì thuật, là đệ nhất kì nhân đương thời từ lâu nên cứ hình dung Tản Nhân là 1 ông lão mặt mũi hồng hào, dáng vẻ hiền lành, không ngờ hôm nay được gặp lại là...
- Lại là thế nào? - VTTN lạnh lùng hỏi.
- Lại là 1 kì nam như cây ngọc trước gió, phong tư tha thướt, anh tuấn thần võ! - tôi nói vs vẻ mặt chân thành. - Ông có thật là VTTN không? Nhìn ông còn trẻ ntnày thì sao có thể la đệ nhất cao thủ đương thời được?
Tôi nói 1 đoạn nịnh bợ vô liêm sỉ này ra khiến Nam Cung Việt tuy mím chặt môi nhưng cũng không giấu được nụ cười trên mặt, 1 khuôn mặt lạnh băng băng cuối cùng cũng có chút nhiệt độ. Lâm Y Y sớm đã đỏ bừng mặt từ lâu, nhìn tôi vs vẻ căng thẳng, rồi lại nhìn VTTN, sợ lời nói của tôi làm ông tức giận. Gậy non nhìn tôi vs vẻ mặt xem thường. NCNhược lại cúi đầu xuống, không biết có vẻ mặt thế nào mà chỉ thấy đôi vai hơi rung rung.
VTTN nhìn tôi, không biết đang nghĩ gì trong đầu nữa. Nói thật là tôi cũng hơi sợ, chỉ sợ cái vỗ mông ngựa này quá lố làm con ngựa già bực mình thì chết. Nhưng giờ, lời nói cũng ra rồi, đành cố chịu đựng, dùng vẻ mặt chân thành để đón lấy ánh mắt của VTTN.
Lúc lâu sau, mới nghe VTTN \'hừ" 1 tiếng rồi nói:
- Tiểu nha đầu kể cũng biết nhìn ng. Nhớ lại lúc còn trẻ, ta cũng được coi là 1 nhân vật phong lưu, chẳng kém tên tiểu tử Nam Cung Việt là mấy!
Tôi ngay lập tức thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên cái gì bị xuyên thủng chứ nịnh bợ thì không bao giờ thừa.
Khóe miệng Nam Cung Việt khẽ giật giật mấy cái, tôi nhìn a vs vẻ đồng tình, lại cười hỏi:
- Vậy BT lão ông hồi còn trẻ chắc được nhiều cô nương hâm mộ lắm!
VTTN hứ mấy tiếng lạnh lùng, không đáp lờ, nhưng dáng điệu như đang nói "k sai"
- Ôi!
Tôi đột nhiên thở dài 1 hơi. VTTN quả nhiên mắc bẫy, vội hỏi;
- Tiểu nha đầu thở dài cái gì?
- Cháu thở dài vì mình ra đời muộn mất 20 năm, nếu không thì nhất định không sợ xấu hổ mà theo đuổi ông. - tôi cười nói.
VTTN ha ha cười to, vừa dùng tay vuốt vài sợi râu dưới cằm vừa nói:
- Đúng là 1 nha đầu thú vị, hợp vs tính ta, sau này ngươi có việc gì cứ nói vs lão phu, lão phu nhất định không khiến ngươi thất vọng.
Tôi nghe thấy ông già này nói vậy vội vàng cảm tạ liên hồi, trong bụng nghĩ ở đây có 1 người lợi hại như thế làm hậu thuẫn thì tôi còn phải sợ gậy non? Nghĩ đến đây liền nhìn gậy non vs ánh mắt khiêu khích.
NCNhược đã ngẩng đầu lên, sắc mặt ửng đỏ, hỏi VTTN:
- BT lão ông, ông mau xem xem thương tích của ca ca thế nào. liệu có sao không?
VTTN thu nụ cười trên mặt lại, nhìn Nam Cung Việt nói:
- không chết được, chẳng qua là hao phí hết nội lực, lại bị loạn hơi thở, tĩnh dưỡng vài tháng là không sao hết.
- BT lão ông, nếu a ấy chỉ bị hao tổn hết nội lực, nội lực của ông lại thâm hậu như vậy, thì ông chỉ cần truyền cho a ý 1 chút là xong? để a ấy đỡ phải nằm phờ phạc trên giường, người khác lại phải hầu hạ nữa. - tôi vội nói, nghĩ bụng VTTN lợi hại thế này, nếu dụ dỗ ông ta truyền cho Nam Cung Việt ít nội lực được thì chẳng phải là càng nhanh hồi phục sao?
- Sở DƯƠNG.....- Nam Cung Việt vội kêu.
VTTN nhìn tôi, rồi lại liếc Nam Cung Việt 1 cái:
- Hừ, tiểu nha đầu ngươi không phải lừa phỉnh lão già ta. Ngươi chỉ biết thương tình lang của mình mà không nghĩ cho lão đầu này 1 tí. Ngươi tưởng nội lực cũng như nước, ta rót 1 bát là hắn nhận được 1 bát sao? Ta rót 10 bát, chưa chắc hắn đã nhận được 1 bát! Sao ta phải lãng phí nội lực của mình chứ? Nội lực tuần hoàn trong cơ thể mình thì đơn giản, nhưng muốn truyền cho người khác thì khó khăn vô cùng! Nếu không thì sao nội lực của tên tiểu tử này lại tiêu hao sạch sẽ đến thế?
Nghe ông nói thế mà lòng tôi không khỏi áy náy. Tôi nhìn về phái Nam Cung Việt, không ngờ a cũng đang nhìn mình, ánh mắt chạm vào nhau làm 2 người vội tránh đi.
Căn nhà được dựng ở lưng chừng núi, nhưng phòng ốc không phải là ít. Tối hôm đó Nam Cung Nhược (NCN) sau khi sắp xếp chỗ ở cho chúng tôi, còn ngồi nói chuyện với tôi và Lâm Y Y. Nghe NCN nói chỗ này vốn chỉ là một căn nhà nhỏ, những phòng bên cạnh là sau này dần dần dựng thêm, chỉ có nhà Nam Cung Việt ở, thêm cả VTTN có đuổi cũng không chịu đi nữa. Nam Cung Việt từ sau khi trưởng thành không mấy khi chịu ở yên trong nhà, Nam Cung Vân và Trương Tĩnh Chi lại thường xuyên đi vắng, thế nên nơi này chỉ còn lại cô và VTTN ở lại trông nhà, bây h có thêm mấy người bọn tôi đến, ngay lập tức thấy náo