Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2635 lượt.
nhiệt lên không ít.
Tôi hỏi NCN cha mẹ cô đi đâu, cô nói cha đưa mẹ đi du chơi, nếu nói cách của mẹ cô nói thì là đi "du lịch". Từ lúc cô bắt đầu hiểu chuyện thì cha mẹ cô dường như mỗi năm đều đi dạo chơi vài tháng. Khi bé cô còn được đi theo, sau lơn dần cha mẹ than vướng víu bèn thg xuyên vứt cô ở nhà trông nhà.Tôi tỏi ra kinh ngạc vô cùng với chuyện này, nghĩ bụng cha mẹ kiểu j thế, cho dù vợ chồng an ái cũng không đến nỗi này chứ? Để mặc một cô bé con cho một ông già lẩm cẩm mà họ cũng yên tâm được?
- Họ yên tâm giao muội cho Bàn tiên lão ông? -Tôi kinh ngạc hỏi.
-Ko phải giao muội cho Bàn tiên lão ông - NCN đính chính- Là giao Bàn Tiên lão ông cho muội!
Tôi ngay lập tức không biết nói j nữa, xem ra mối quan hệ của VTTN đối vs những người khác đúng là không ra làm sao. Sáng ngày thứ hai, khi thức dậy ăn sáng , tôi phát hiện ra gậy non vẫn xuất hiện bên bàn ăn, nghĩ bụng da mặt tên này dày thật, chẳng lẽ để người ta đuổi thì mới đi sao? Tôi cười khẩy vài tiếng nói vs gậy non:
Cô ta lại hỏi, bên trong yên lặng 1 lúc mới nghe giọng trầm ấm của Nam Cung Việt vang lên đứt qungx
-...ko đi, đứng ở đằng xa canh cả đêm...
Nghe thấy tiếng cười nói khe khẽ trong phòng, đôi tay đã chạm vào rèm cửa của tôi lại khẽ buông xuống, lặng lẽ quay người bước đi. Lâm Y Y đúng là 1 cô gái không tồi, có cô bên cạnh là phúc của anh. Anh nên vui mừng và cũng nên trân trọng. Nếu tôi vẫn không thể quên được Thừa Đức, vậy thì tôi cũng không thể đem hạnh phúc đến cho anh. Còn nếu tôi quên được Thừa Đức vậy thì Nam Cung Việt sao lại không quên được tôi? Tình yêu, xét cho cùng cũng sẽ bị thời gian gột rửa sạch sẽ.
Sau khi ở lại trên núi, tôi mới phát hiện nơi đây không vô vị hư mình tưởng, có thể lôi Lâm Y Y và NCN cùng đánh bài, có thể ra sau núi bẫy thỏ, có thể xuống dòng sông dưới chân núi đập băng ra để câu cá..., thậm chí có thể ở lì trong nhà không đi đâu hết, chỉ cần nấu một bữa trưa đầy ắp thức ăn.
Nhìn sức khỏe Nam Cung Việt hồi phục từng ngày một, mà lòng tôi cũng ngày một nhẹ nhàng hơn, đến nấu cơm cũng thấy hứng thú vô cùng, tay nghề nấu ăn được hầu hết các đồng chí nhất trí tán thưởng đến Bàn tiên lão đầu cũng giơ ngón tay cái ra vs tôi. Có lần, vì muốn tôi làm món cá om cho mình ăn, ông ta thậm chí còn hỏi tôi có muốn học loại võ công nào không, nếu có thì ông ta nhất định dạy cho. Tôi liền hỏi:
- Có loại công phu nào mà cháu ngủ một giấc tỉnh dậy liền biến thành thiên hạ vô địch ko?
Bàn tiên lão đầu vuốt vuốt chỏm râu nghĩ một hồi r lắc đầu. Tôi lại hỏi:
- Vậy ngủ 1 giấc tỉnh dậy, trình độ khinh công thành thiên hạ vô địch thì sao?
Bàn tiên lão đầu vuốt râu ngẫm nghĩ r vẫn lắc đầu. Tôi đang định hỏi thêm thì thấy Bàn tiên lão đầu vội xua tay nói:
- Ta không ăn cá om nữa.
Gậy non vẫn nhìn tôi không thuận mắt, nhưng đối vs Lâm Y Y và NCN thì lại mặt tươi mày tỉnh,gwpj ai cũng cười nói vs vẻ vô hại giống như một quý công tử nhã nhặn lịch sự. Tôi thấy tên này nhất định chẳng có ý j tốt, nếu không phải là thích Lâm Y Y thì là có ý đồ vs NCN. Tôi căng thẳng như một con gà mái già đang nằm ổ, chỉ tức không đem Lâm Y Y và NCN giấu dưới đôi cánh suốt ngày vì lo bị tên gậy non mặt người dạ thu cắp đi mất.
Có hôm vừa bước từ trong bếp ra thì bắt gặp gậy non đang tươi cười trò chuyện vs Lâm Y Y, thấy tôi đi đến nụ cười trên mặt hắn lập tức biến mất. Lâm Y Y nhìn tôi và gậy non lại gặp nhau đg hẹp, sợ lại bị liên lụy tới "chiến hỏa", hoảng hốt nói 1 câu:
Muội đi xem Nam Cung Việt đại ca!
Rồi chạy mất, chỉ còn lại tôi và gậy non đứng trong sân lạnh lùng nhìn nhau.
- Ngươi không được có ý đồ vs Lâm Y Y. Cô nương ta thích Nam Cung Việt!
Tôi cảnh cáo gậy non. Gậy non lườm tôi một cái.
- Ai bảo ta có ý đồ vs cô nương ấy?
_ Ngươi cũng không được có ý định vs tiểu Nhược Nhược! - Tôi lại nói.
- tại sao cũng không được có ý định vs Nam Cung cô nương? Cô nương ấy đã có người trg mộng đâu? - Gậy non cười khẩy.
Nhìn xem nhìn xem, tôi đã nói cái j đâu? Tên này quả nhiên có mưu đồ riêng! Nghĩ tiểu nha đầu nhà người ta mới có 14, 15 tuổi, đang là thời gian dễ động long nhất của thiếu nữ. Nhất định không để gạy non hưởng lợi trong thời khắc quan trọng này, nếu không thì tôi còn mặt mùi nào mà nhìn Nam Cung Việt nữa? Thế là tôi chỉ thẳng vào mũi gậy non mà mắng:
- Ngươi đừng có mà mất nhân tính như thế! Tiểu cô nương nhà người ta mới 14,15 tuổi vẫn còn là thiếu nữ vị thành niên. Ngươi mà dám có ý đồ vs cô bé, ta…ta sẽ kêu Bàn tiên lão đầu đánh gãy chân ngươi!
Vốn dĩ định nói là tôi đánh gãy chân hắn, nhưng nghĩ lại thấy không được thực tế cho lắm, mà cũng chả có tác dụng răn đe nên tôi lập tức mang Bàn tiên lão đầu đến trước mặt mình.
Gậy non cười khẩy 1 tiếng:
- Việc của mình mà ngươi còn chưa làm rõ ràng thì có tư cách j nói ta? Sao cứ tránh cơ hội ở 1 mình vs Nam Cung Việt? Sao cứ đẩy Lâm cô nương ra trước? Chẳng phải ngươi đã lớn tiếng nói là sẽ tranh đấu với Lâm cô nương sao? Sao ta chỉ thấy ngươi rụt cổ ra sau nhỉ?
Một chuỗi câu hỏi liên tiếp làm tôi khôn