Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342659

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2659 lượt.

cũng như nhau."
"Hử?"
"Nam Cung đại ca công lực thâm hậu, thính giác cực tốt. Chúng ta nói bé thế này đại ca cũng có thể nghe thấy rõ từng từ." Mãnh An Dương nói xong ra chiều rất thông cảm với tôi.
Trời! Thế thì cậu ta còn thì thầm tỏ vẻ bì hiểm thế làm gì? Tôi đẩy đầu Mãnh An Dương ra xa, ngó trộm nét mặt Nam Cung Việt. Quả nhiên, tên đó mặt sa sầm...
Cho đến lúc ăn trưa thì mới có bốn người lên xuống võ đài, trong đó có một người vì không cẩn thận, vừa đi lên tạo thế võ đã bị trẹo chân. Được, chưa kịp đánh đã xuống rồi.
Xem cả một buổi sáng tôi mới hơi hiểu: cả nửa ngày tỉ võ, đa phần là biểu diễn, nếu không thì hai người sao phải đánh đến hai tiếng đồng hồ mới xong? Anh ra cú đấm, tôi hét một tiếng được; tôi lại đưa chân đá, anh kêu một tiếng tuyệt. Xem ra hai người đến là để bồi đắp tình cảm chứ không phải đánh võ.
Nói thật nếu là hai chàng đẹp trai thì tôi cũng chẳng ý kiến ý cò nhiều thế này nhưng khổ nỗi...
Cho nên tôi phiền muộn.
Chiều đến, tôi kéo Mãnh An Dương cùng cá cược, cá xem trên võ đài ai thắng, ai thua, giống như cá độ bóng đá. Quả nhiên, cứ dính đến tiền thì sự tích cực của con người đều được điều động hết công suất. Tôi và Mãnh An Dương đem hết sự nhiệt tình vào sự nghiệp xem đấu võ, hét ầm ĩ, đấm ngực dậm chân, người bên trên bị đánh một quả mà chúng tôi ở phía dưới hét còn thảm thiết gấp mấy lần.
Cả một buổi chiều tổng cộng đấu bốn trận. Tôi thắng bốn. Tên tiểu tử Mãnh An Dương thua nhiều quá mặt tái mét.
"Cô tối nay có ngủ ở phòng tôi nữa không?", Nam Cung Việt mặt vô cảm hỏi tôi.
"Tôi đang mâu thuẫn." Tôi thành thật trả lời. Nếu như một mình về phòng ngủ, nói thật là tôi không dám tin Thừa Đức lắm. Hắn có khi nào giữ chữ tín? Mà nếu không về phòng thì lại sợ Thừa Đức. Nhỡ đâu hắn lại kiếm chuyện sinh sự thì tôi biết làm sao?
Nam Cung Việt nhìn tôi, quay người đi ra ngoài.
"Anh đi đâu?", tôi vội hỏi.
"Đi tắm."
"Đi tắm?" tôi nghi ngờ nhìn, nửa đêm nửa hôm không tắm trong phòng lại còn đi đâu, "Tắm ở đâu?"
"Công chúa điện hạ, cô không thấy mình quản quá nhiều sao?" Nam Cung Việt nói giọng châm chọc.
"Hứ! Đấy là tôi sợ anh không cẩn thận bị cô quỷ háo sắc nào đó lừa mất." , tôi cười.
Nam Cung Việt chững lại một lúc rồi cười lớn: "Tôi sẽ cẩn thận. Sau này mà gặp phải người như cô sẽ tránh đi là được chứ gì."
A! Tôi trêu chọc gì đến? Sao anh ta lại có cái vẻ đáng ghét thế?
Tôi tức giận nhìn Nam Cung Việt. Anh ta cũng nhìn lại vẻ khiêu khích rồi quay người đi tiếp. Cút đi, cút đi, tôi rủa thầm, cầu cho anh ra khỏi cửa dẫm vào phân chó.
Tôi đứng im nhìn Nam Cung Việt bước ra cửa. Anh ta mở cửa ra nhưng lại đứng yên, nói: "Tôi ra dòng sông ở ngoại thành, cô muốn thì đi theo sau.", nói rồi đi luôn, chẳng thèm quay đầu lại.
"Xí!" Tôi nhảy từ trên giường xuống, cứ tỏ vẻ ta đây, rút cục vẫn rủ tôi đi cùng. Sao vẫn phải làm bộ làm tịch thế? Tôi tự nhủ, rồi vội bám đuôitheo sau.
Nam Cung Việt nhẹ nhàng đi phía trước, còn tôi ở đằng sau phải chạy bước nhỏ. Ra khỏi cửa lớn thì tôi mệt đến mức thở không ra hơi, kéo anh ta lại hỏi: "Chúng ta đi kiểu gì? Chỗ này cách ngoài thành xa như thế, đừng nói với tôi phải đi bộ đấy. Nếu không bắt xe thì cũng phải bắt ngựa hay lừa chứ."
"Bắt xe?" Nam Cung Việt hỏi.
"Hi hi!" Tôi cười gượng, "Cũng giống như thuê một cái xe ý." Tôi nhớ rõ ràng lần đầu gặp anh ta có một con ngựa đen cực cool. Từ lúc đến thế giới này, bà đây từng cưỡi lừa, ngồi xe, chỉ mỗi tội chưa được cưỡi ngựa. Ánh trăng, hương cỏ, ngựa ngốc, tôi cưỡi trên yên ngựa, dựa vào lòng giai đẹp, gió đêm thổi đến, từng lọn tóc dài bay bay, vướng vất trên mặt, như chạm tới cả trái tim giai.... Trời ơi! Cảnh tượng đấy mới lãng mạn làm sao! Xong rồi, mới thế mà tôi đã muốn....rồi.
Tôi hí hửng nhìn Nam Cung Việt, không ngờ anh ta vẫn giữ nguyên bộ mặt nghiêm trang đó, chỉ lạnh lùng nhìn. Thế là hết! Chẳng còn tí cảm giác nào nữa!
"Đi thôi!", tôi thở dài, đành lết thết đi về phía trước. Sở Dương ơi là Sở Dương, sao lại đi tìm cảm giác lãng mạn với người như anh ta chứ? Bước được hai bước tôi mới phát hiện ra NamCung Việt không đi theo, quay người lại thì thấy anh ta vẫn đứng yên ở chỗ cũ.
"Sao thế?", tôi hỏi.
Nam Cung Việt không trả lời, chỉ đưa ngón tay lên miệng, một tiếng huýt lanh lảnh vang lên làm tôi giật cả mình.
"Anh làm gì?" Tôi kinh ngạc hỏi. Đêm hôm khuya khắt, huýt sáo làm gì? Cứ như bọn lưu manh ý.
Nam Cung Việt quay sang "Suỵt", ra hiệu cho tôi chú ý lắng nghe. Tôi băn khoăn không hiểu tên này bắt mình nghe cái gì? Lúc đầu không có tiếng gì, phút sau, từ đằng xa vọng đến tiếng vó ngựa, một con ngựa đen tuyền từ trong ngõ sâu phi ra trong ánh đêm làm người ta thấy có phần mờ ảo.
Con ngựa đen chạy đến bên cạnh Nam Cung Việt rồi dừng lại, rúc vào tay áo anh ta một cách ôn hòa. Trời! Thảo nào anh ta chẳng vội vã, hóa ra có một "bảo mã" cao cấp thế này. Lại còn là điều khiển bằng âm thanh nữa. Tôi hí hửng bước lên, định bắt chước NamCung Việt vuốt đầu ngựa, không ngờ nó chẳng nể mặt tôi, nghẹo đầu sang một