Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2681 lượt.
a tôi.
Tôi cười cười, nói: "Nếu như tôi thật không phải là Phúc Vinh công chúa, e rằng không còn sống mà rời khỏi đây, tôi nói đúng không?"
Hắn ta gật gật đầu, khen ngợi: "Công chúa quả nhiên thông minh."
Nhìn thấy hắn cười, tôi nghĩ đến hắn giống ai, Thừa Đức! Nếu đoán không sai, anh ta không phải là đại ca của Thừa Đức mà là nhị ca của Thừa Đức.
"Mấy ngày nay công chúa phải chịu khổ rồi." người đó hơi áy náy cười cười, nói.
"Đúng là có chút không tốt." tôi nói. "Bất luận anh bắt tôi vì mục đích gì, có thể để cho tôi ăn trước chút gì không? Sau đó để cho tôi nghỉ ngơi một chút? Người của anh không hiền lành, xe ngựa đó quá xốc, anh trước tiên phải tự mình đi ngồi thử, rồi hãy dùng nói đi đón khách."
Nghe xong lời nói của tôi, người đó cúi đầu khẽ ho hai tiếng, giống như mượn việc này để che giấu cái gì, sau đó mới căn dặn đầy tớ chuẩn bị cơm nước. Tôi nhếch mém ngồi xuống, vẻ mặt không sợ chút nào, mắt lãnh đạm nhìn hắn, cũng nhìn cách bày trí trong phòng. Người đó cũng đang quan sát tôi, nhưng mỗi lần tôi nhìn hắn, hắn lại chuyển ánh mắt ra chỗ khác.
Hai người ngồi như vậy một lát, ai cũng không nói lời nào nữa. Có đầy tớ đến gọi cơm, người đó bảo đem đến trong phòng. Mấy tỳ nữ bước vào, thoáng chốc đã bày biện rượu và thức ăn lên bàn. Tôi không khách sáo, không đợi bọn họ mời thì bản thân đã ăn rồi. Màu sắc trên bàn rất đẹp, từ lúc tôi rời khỏi kinh đô nước Chu thì chưa nhìn qua những món này, mà mấy ngày nay luôn bị bọn họ áp giải đi đường, hầu như chưa có ăn một bữa no nê, hôm nay nhìn thấy lại những món này, vậy mà hết sức thân thiết. Mùi vị này và của kinh đô không giống nhau, mà có mùi vị quê nhà.
Tôi cúi đầu im lặng ăn, hắn ngồi bên cạnh cũng không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi ăn. Được thôi, địch không động, tôi không động, ngươi đã không nói, ta cũng không hỏi, chúng ta xem ai chịu đựng nổi ai!
Cuối cùng, hắn chịu không được, thanh thanh giọng, nói: "Công chúa không tò mò tại hạ là ai sao?"
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn một cái, không quan tâm hắn, thò đũa tiếp tục chiến đấu với đĩa thịt cua viên giữa bàn, tròn quá, gắp không được.
Hắn cuối cùng chịu không nổi, giơ tay mang đĩa cua ra xa tôi, nói: "Cô thật là công chúa Phú Vinh? Cô từng chưa ăn món này sao?"
Tôi trợn mắt nhìn hắn, nói: "Bề trên nhà các anh không dạy ngày lúc ăn cơm không được nói chuyện sao?"
Hắn lập tức bị tôi chẹn họng, sắc mặt đỏ lên, nhẫn nại nhẫn nại rồi mới nói: "Cô không lo lắng cho tình hình của mình? Cũng không muốn biết tôi là ai sao?"
Tôi không trả lời hắn, hắn đã mang đĩa cua đi, tôi ăn món khác.
Hắn thấy đôi đũa của tôi thò qua đĩa khác, lại cũng không chịu được, để cái mâm trên bàn, giận nói: "Cô quá xem thường Thừa Hiền tôi mà! Không ai không nhận ra tôi ngoại trừ cô?"
Tôi lúc này mới ngừng lại, để đôi đũa qua một bên, nhìn hắn, nói: "Tôi tại sao phải hỏi anh là ai? Anh thấy bản thân anh không phải đã nói với tôi rồi sao! Anh không phải là Thừa Hiền sao? Nhìn dáng vẻ lớn hơn Thừa Đức, là lão đại hoặc lão nhị?"
Hắn ngớ ra, vẻ mặt ấm ức càng đỏ lên.
Không được, đạo hạnh của hắn kém xa Thừa Đức, sau này làm sao là đối thủ của Thừa Đức chứ?
Thừa Hiền cười khẩy nói: "Cô cũng không muốn biết tôi vì sao bắt cô?"
Tôi cười cười, lắc lắc đầu nói: "Vương gia sai rồi."
"Sai?" hắn vô cùng kinh ngạc.
"Vâng, Vương gia không phải bắt tôi, là cứu tôi, không phải sao?" tôi nói.
Hắn hơi ngớ người ra một chút, liền sau đó cũng thản nhiên cười, nói: "Không sai, là cứu cô, cứu cô trong tay của Thừa Đức. Tôi không những cứu cô, tôi còn muốn giúp cô, để cô gặp phụ hoàng của tôi, trở thành quý phi Phú Vinh thật sự, cô nói có tốt không?"
Tôi cũng thản nhiên cười, lúc đầu cứ không biết cổ nhân (người xưa) vì cái gì đều phải thản nhiên, bây giờ mới hiểu, ở nơi này, chỉ có như vậy mới hiểu bạn lộ ra vẻ sâu xa không lường. Cho dù trong lòng bạn đối với cái gì cũng không nắm bắt được, nhưng chỉ cần bạn có thể làm ra vẻ thản nhiên, bọn họ sẽ cho rằng bạn cái gì cũng biết.
Thừa Đức đã đem công chúa Phú Vinh giả đến Phồn Đô, bây giờ Thừa Hiền lại bắt tôi công chúa Phú Vinh thật, dường như muốn đem cái mũ "Phú Vinh quý phi" đó làm cho tôi phải quay về. Huynh đệ bọn họ, tranh nhau không phải là tôi, mà tranh nhau cái ngai vàng sau này của hoàng đế Ngõa Lặc.
Đinh tiểu tiên nói "Ngày mai" đến đón tôi, nhưng "ngày mai" này của ông ta chính là "ngày mai" tới năm sau, trong 360 này, tôi còn có thể phước lớn mạng lớn mà bưng bít đi sao? Nói thật, trong lòng tôi không có cơ sở, một chút cũng không có, lúc trước dám làm liều là vì trong lòng luôn có một chỗ dựa, bất luận tới khi nào, cùng lắm tôi có thể đi về, còn bây giờ, tôi tạm thời không đi được......
Thừa Hiền muốn dùng tôi để đả kích Thừa Đức thì phải? Một hoàng tử đón dâu, nhưng giữa đường đã hoán đổi công chúa thật, cho dù vì mục đích gì, lão hoàng đế có thể tha thứ cho anh ta sao?
Tôi phải làm sao đây? Thật muốn cưỡi lừa đi xem tuồng sao?
Để bảo toàn mạng sống, tôi phải tỏ ra yếu thế với Thừa Hiền, nhưng bảo tôi cùng hắn