The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342680

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2680 lượt.

g quên tôi đấy! Nhớ là phải nhớ tôi! "
Tôi không thèm để ý đến, cứ đi tiếp, bước thêm hai bước nữa lại nghe thấy tiếng anh ta nhẹ nhàng nói: "Dừng lại!"
Tôi dừng lại, quay đầu nhìn. Toàn thân anh chỉ có một màu trắng, ngồi dựa vào gốc cây, cười ngả ngớn.
"Quay lại! Cho tôi hôn một cái."
Tôi bực mình, lườm lại. Nụ cười trên mặt anh trở nên nghiêm túc hơn, khẽ nói: "Chỉ hôn một cái thôi."
Tôi như quay lại như bị mất hồn, quỳ xuống bên cạnh. Tay anh luồn vào tóc, giữ chặt đầu tôi hướng về phía mình rồi đặt môi lên môi tôi. Tôi tưởng anh lại khiêu khích như lúc nãy nên kiên quyết cắn chặt răng, nói thế nào cũng không chịu mở miệng, không ngờ anh không hề có một động tác nào khác, chỉ lấy tay dùng lực giữ chặt đầu tôi, để môi tôi ép chặt vào môi anh, không khiêu khích, không mơn trớn, chỉ là môi ép chặt môi.
Đột nhiên tôi thấy cảm giác bi thương, không phải của tôi mà từ môi anh truyền đến, sự bi thương không cách nào tránh được....
"Đi đi, quên lãng vẫn là cách tốt nhất." Anh nói nhỏ, buông tay ra, không nhìn tôi nữa.
Tôi lặng lẽ đứng dậy rồi ra đi, tự bảo mình không được quay đầu. Thuở nhỏ bà nội từng nói: trán và hai vai của người mỗi nơi có một cái đèn. Buổi tối đi đường không được nhìn ngang nhìn dọc, càng không được quay đầu lại. Nếu quay đầu sang trái, cái đèn trên vai trái sẽ bị thổi tắt bởi hơi thở của mình; quay đầu sang phải, đèn bên vai phải cũng tắt theo; còn nếu quay đầu lại thì càng rắc rối, cái đèn trên trán cũng sẽ bị thổi tắt. Tất cả các đèn đều tắt rồi thì ma quỷ sẽ lại gần mình một cách dễ dàng.
Cho nên tôi không được quay đầu, tuyệt đối không được.






Tôi lặng lẽ quay về một mình, bất luận Nam Cung Việt bực bội thế nào, cũng không thể bỏ mặc Diệp Phàm, dù là đi cầu xin Nam Cung Việt, tôi cũng nghĩ cách cứu nó ra.
Đi trên đường cái rất lâu, thấy Nam Cung Việt đang cưỡi con ngựa có chỉ số IQ vượt trội của anh ta dừng lại ở đó. Không biết vì cớ gì, gặp lại anh trong lòng tôi có chút thiếu tự tin, miễn cưỡng đi lại gần anh ta, ngẩng mặt lên, thấy anh ta cứ ngồi trên ngựa, nét mặt giận dữ vô cùng, tôi nghĩ, anh còn như thế? còn gì danh hiệu nam tử hán đại trượng phu, bụng dạ còn hẹp hòi hơn tôi.
Tôi cố nặn ra nụ cười, giơ tay về phía anh ta tỏ ý tốt, miễn cưỡng cười nói: "Lúc nãy là tôi không hiểu lý lẽ, tôi xin nhận lỗi, tôi xin lỗi. Nhưng anh cũng thông cảm tâm tình của tôi một chút, tôi thật rất lo Diệp Phàm xảy ra chuyện, nó là người đầu tiên trên đời này không phải vì thân phận của tôi mà đối xử tốt với tôi, tuy nó cho tôi chỉ là một chén cháo thừa, nửa cái bánh bao, nhưng...... đó......" giọng của tôi có chút nghẹn ngào, nói không được nữa, trong mắt có chút ấm nóng, chỉ lo mình lại khóc, vội ngước mắt lên cao, nhìn mấy áng mây bay theo gió, sau đó lại cười với Nam Cung Việt.
Màn sương lạnh lẽo trên mặt Nam Cung Việt không giảm bớt tí nào, tôi vô cùng kinh ngạc, anh ta đã giơ tay kéo tôi lên ngựa, động tác rất mạnh, lực mạnh kinh người, cánh tay tôi gần như đều phải kéo xuống.
Tôi ngồi một bên phía trước người Nam Cung Việt, sửng sốt nhìn anh ta, không hiểu rõ anh ta ở đâu tức giận nhiều như vậy, bất luận là tôi có lỗi hay không, tôi cũng đã nhận lỗi rồi, còn muốn tôi thế nào nữa?
Tôi ngưng đánh, tay trái chống vào ngực anh ta, chỉ cần tôi ấn cơ quan, kim thép trong tay áo sẽ liên tiếp phóng ra, khoảng cách gần như vậy, cho dù anh ta là thần tiên cũng không tránh khỏi nhiều kim thép như vậy.
Nhưng, tôi lại xuống tay không được, cho dù anh ta đối xử với tôi như vậy, tôi vẫn xuống tay không được.
Đã hạ quyết tâm không tổn thương anh ta, chịu tổn thương như thế chỉ có thể là mình, tôi đã từng nói tôi ghét khóc, nhưng hôm nay tôi lại khóc hai lần, lần trước là cảm thấy nhục nhã khi đối mặt với Thừa Đức, còn lần này, là vì đau lòng đối với Nam Cung Việt.
Nước theo hai gò má trượt xuống khóe môi, hòa với vị máu trong miệng.
Tôi mệt mỏi rồi, thật sự rất mệt mỏi, tôi thật rất muốn về nhà.
Sự phục tùng của tôi làm Nam Cung Việt bình tĩnh lại, anh ta cuối cùng cũng dừng lại, hình như cũng bừng tỉnh nhận ra sự điên cuồng của mình, trong mắt đầy áy náy và thương xót, anh ta cúi nhè nhẹ hôn môi tôi, nhè nhàng từng chút, hình như muốn hôn sạch máu trên môi tôi.
Tôi đẩy anh ta ra, lạnh lùng hỏi: "Đủ rồi chứ?"
"Xin lỗi, tôi......" Nam Cung Việt khẽ giọng nói, muốn ôm tôi vào lòng, nhưng cánh tay tôi lại ngăn giữa hai người, không chịu nhường bộ.
Tôi lắc đầu: "Nếu như đủ rồi thì thả tôi xuống, Nam Cung thiếu hiệp, anh là chính nhân quân tử, hẳn là sẽ không làm khó."
Nam Cung Việt sửng sốt nhìn tôi, tôi từ trên lưng ngựa nhảy xuống, lúc rơi xuống đất trẹo chân một chút, suýt chút nữa té ngồi trên đất. Nam Cung Việt vội nhảy từ trên ngựa xuống, muốn đỡ tôi lên, giơ tay được một nửa thì bị ánh mắt lạnh băng của tôi ngăn lại.
Tôi tự đứng dậy, dùng tay áo chùi chùi miệng, cười nói: "Dù sao cũng không phải là nụ hôn đầu, hôn thì cũng hôn rồi, hơn nữa là anh một người đẹp trai