80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342720

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2720 lượt.

gười khác nhìn thấy được ? " Hắn nghiêm trang nói.
Tôi á khẩu luôn , trên đời sao lại có người tự kỷ đến vậy !
Đột nhiên ông ta quay đầu nhìn lại đằng sau ,nói :" Bé Việt Việt , ngươi chạy chậm quá, đã có người rượt tới rồi kìa ,hay là để ta bồng cô ấy cho ?"
Nam Cung Việt đưa mắt liếc người đó một cái ,không thèm trả lời ,vẫn tiếp tục ôm tôi mà chạy , tốc độ bắt đầu nhanh hơn trước .
Cũng may nơi này không phải chợ nên khá vắng vẻ , bọn tôi ít bị phiền toái gì .
Nam Cung Việt đột nhiên rẽ vào một ngõ tắt bên hông đường cái , tôi còn chưa hiểu chuyện gì , thì đã có thêm hai người nữa từ một ngõ tắt khác chạy tới ,chạy hướng về bọn tôi, một nam một nữ, cách ăn mặc của người nam khá giống với Nam Cung Việt, còn người nữ kia thì ăn mặc khá giống với tôi .
Cả hai người chạy ra khỏi ngỏ hẻm ,cái người nam ăn mặc giống Nam Cung Việt kia bế người nữ ăn mặc giống tôi lên ,điệu bộ như Nam Cung đang bế tôi vậy,khi thoát ra khỏi ngõ hẽm , họ hướng về phía ngược lại tiếp tục chạy , bọn truy binh từ sau đuổi tới ,không biết chuyện đã xảy ra , cứ tiếp tục đuổi theo cặp nam nữ kia , cả một lúc lâu sau ,tiếng ồn ào hỗn loạn mới từ từ lắng dịu xuống.
Có cả người tiếp ứng nữa chứ ? Tôi bực bội ngước lên nhìn Nam Cung Việt , hắn cố tình lẩn tránh ánh mắt tôi, buông tôi xuống rồi một mình đi vào trong nhà .
Nam nhân mặc đồ trắng từ phía sau đuổi kịp tới , thấy tôi đứng đần người ở đây ,ông ta cười cười nói :" Làm sao thế ? Còn không đi , phía trước còn có rất nhiều người chờ ngươi đó ."
Tôi tuy còn đang ngỡ ngàng với thái độ thay đổi thất thường của Nam Cung Việt ,nhưng cũng đi theo nam nhân này vào trong nhà.
"Nên gọi ngươi là công chúa hay gọi là quí phi ?"
"Gọi thẳng tên là tốt nhất " Tôi nói.
Ông ta mỉm cười,nói tiếp :"Vậy gọi ngươi là Vinh nha đầu đi , dù sao thì Thẩm Triệu Thiên vẫn hay gọi ngươi như thế."
Thẩm lão đầu? Bọn họ đều biết cả? Xem ra hôm nay việc này cũng không hề đơn giản như tôi nghĩ ,cặp nam nữ đã dẫn dụ bọn truy binh rời đi vừa rồi là ai ? Hy vọng bọn họ không bị binh lính bắt được. Hôm nay nhiều chuyện lộn xộn không rõ ràng , đầu tôi có chút loạn ,không để ý được chuyện gì cả .
Vừa rồi chúng tôi rõ ràng là đi từ cửa nhỏ của một nhà lớn ,đi thêm một lúc nữa là đi tới cửa lớn của một căn nhà nhỏ. (^_^)
"Ta họ Mãnh ,ngươi có thể gọi ta là Mãnh Tiêu Nhiên ,hay cứ gọi theo Việt nhi , gọi là Mãnh thúc thúc."
Mãnh Tiêu Nhiên ? Cha của Mãnh An Dương ? Tôi há hốc mồm kinh ngạc.
Một loạt âm thanh bát nháo vang tới, rồi đột nhiên có một nhóm người túa ra chạy tới chỗ tôi , cả nam lẫn nữ ,tôi càng trợn tròn mắt kinh ngạc
"Vinh nha đầu!" Thẩm lão đầu kêu lên.
Tôi thật không ngờ ông ta lại ở chỗ này.
Một cô nương khoảng ngoài ba mươi tuổi vạch đám đông bước tới chụp lấy vai tôi lắc lắc , kích động hỏi :" Cô thật là từ tương lai quay về ?"
Tôi ngẩn người ra, gật gật đầu .
Cô ta lập tức mừng như điên ,ôm ghì lấy tôi ,sau đó quay đầu lại nói lớn với một cô nương đang đeo khăn che mặt đứng đằng sau :" Huyên nhi ,cô ấy từ tương lại quay về , cô ấy đúng là từ tương lai quay về !"
Huyên nhi ? Thật là Đường Huyên Nhi ? Lần này , đến phiên tôi mừng như điên , không thể tưởng được thật sự có thể gặp được "tiền bối" từ tương lai quay về hai mươi năm trước .
Chỉ hai bước nhún , nữ nhân đó đã đứng sát bên tôi ,nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu, rồi run giọng hỏi :"Ngươi từ năm nào tới vậy ?"
"Cô chính là Đường Huyên Nhi ? Tôi tới từ thời điểm năm 2007 , còn cô ?"
"Năm 2006 ." Đường Huyên Nhi vội vàng nói , sau đó kéo vị cô nương hồi nãy đến sát bên cạnh rồi nói :" Cô ấy cũng từ tương lai quay về , bọn mình tới cùng với nhau !"
Ba người chúng tôi nhìn nhau , ba giây tĩnh lặng, rồi ôm chầm lấy nhau ,mừng mừng tủi tủi ,vừa khóc vừa cười ,đánh chết cũng không thể tưởng tượng là gặp được đồng hương ở chỗ này .
Những người khác thấy thì choáng váng cả, nói không ra lời .
Cả một hồi lâu ,bọn chúng tôi mới bình tĩnh trở lại .
"Làm thế nào lại có nhiều người quay về được vậy ?" Tôi vui vẻ hỏi,"Nam Cung Việt có nói mẹ anh ấy cũng từ tương lai quay về đó !"
Huyên nhi cỏ vẻ ngượng ngùng ,liếc nhìn hai người bọn tôi, vị cô nương đứng bên cạnh tôi che miệng ho khụ khụ hai tiếng ,sau đó nói :"Tôi chính là mẹ của Việt nhi , tên là Trương Tĩnh Chi ."
Tôi há hốc mồm nhìn cô ta ,cô ta cùng lắm là ngoài ba mươi tuổi thôi ,nhưng lại là mẹ của Nam Cung Việt ,thật có chút phi lý . Hoặc giả người từ tương lai quay về không bị già đi ?
Trương Tĩnh Chi thấy mặt tôi thộn ra ngốc nghếch , cười cười, kéo một người đàn ông tới bên cạnh ,nói luôn:" Đây là ông xã tôi, cha của Việt nhi, tên Nam Cung Vân."
Tôi vừa nhìn thấy thì càng đần cả người ra ,trời ạ , sao mà khéo thể, đây chẳng phải là Nam Cung Việt mười mấy năm sau sao !
"Đây là con gái của tôi Nam Cung Như." Trương Tĩnh Chi kéo qua một cô bé chừng mười ba ,mười bốn tuổi , cô bé đó mỉm cười ngọt ngào nhìn tôi.
"Đây là chồng của Huyên nhi , Thiệu Dương ,đây là 2 con trai Thiệu Tiệp cùng Thiệu Huy, người