Dấu Ấn Của Hoàng Tử Ác Ma (18+)
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2725 lượt.
này thì cô đã gặp qua,đây là Mãnh Tiêu Nhiên , và vợ của ông ấy ,tên là Xảo Ngọc ,..."
Trương Tĩnh Chi bắt đầu giới thiệu cho tôi từng người một , nhìn thấy nhiều người như vậy , tôi có chút hơi khớp .
"Còn có ta! Sở Dương tỷ!" Trong phòng trong truyền đến giọng nói của tiểu tử Mãnh An Dương.
"Kêu la cái gì! Khôn hồn thì ở yên trong đó thằng ngốc !" Mãnh Tiêu Nhiên hướng về phía phòng đó quát lên, quay lại thấy Xảo Ngọc nhíu mày một cái, thì vội vã xoa xoa tay cười trừ,cái khí khái anh hùng trên nóc đại điện vừa nãy hoàn toàn biến mất tiêu .
Không biết Mãnh Tiêu Nhiên đã làm gì đắc tội với bà vợ nữa ,Xảo Ngọc lạnh giọng hừ một tiếng , ông ta đánh trống lảng giả vờ như không nghe thấy.
"Còn có Văn Hinh cùng Lôi Hồng, cô đã gặp qua bọn họ rồi, chính là hai người đã dụ bọn truy binh đi nơi khác, có lẽ sắp trở về rồi," Trương Tĩnh Chi nói tiếp," Văn Hinh rất muốn gặp cô.
Đột nhiên lòi ra nhiều người như vậy ,tôi có chút loạn , liếc nhìn qua Thẩm lão nhân, ông ta nãy giờ vẫn đứng bên cạnh không nói năng gì ,vẻ mặt phảng phất nỗi cô đơn.
Ông ta đã biết tôi là Vinh nhi giả ,tôi,từ đầu đã không phải là Vinh nhi của ông ấy,hiện tại, đối với ông ấy mà nói ,Vinh nhi đã trở thành người xa lạ .
"Thẩm tiền bối, tiểu nữ ....." tôi đột nhiên muốn an ủi ông ta .
Thẩm lão đầu khoát tay ,ngăn không cho tôi nói tiếp , thở dài nói : "Mệnh số, đây đều là mệnh số."
Rồi đột nhiên, có hai bóng người từ bên ngoài phóng vào, là cặp nam nữ hồi nãy dẫn đi truy binh ,cô gái kia có khuôn mặt rất đẹp ,lại rất quen thuộc, tôi có cảm giác như đã gặp qua ở đâu ,
Là mẹ quí phi ! Tôi đột nhiên nhớ ra , cô ta so với bức họa mẹ quí phi giống nhau như đúc, chỉ thiếu chút khí chất.
"Vinh nhi!" Mỹ nữ kia run run giọng gọi ,nhảy tới ôm chầm lấy tôi .
"Hê hê, cô là...?" Tôi cười gượng, hỏi.
"Vinh nhi, ta là dì của con nè!" Mỹ nữ nói xong, nước mắt ào ào chảy xuống.
Tôi hoàn toàn đơ cả người luôn, thật là, mỗi ngày đều có chuyện lạ , vấn đề là hôm nay đặc biệt hơi nhiều á ! Ở đâu đột nhiên mà lòi ra nhiều "Chuyện lạ có thật " quá vậy ?
Nam Cung Việt đâu? Tại sao từ lúc vào nhà đến giờ không thấy hắn ? Hắn trốn đi sao?
Người đẹp kia ôm ta khóc khóc cười cười um sùm cả buổi, nam nhân đi chung với cô ta một hồi sau mới ôn tồn lên tiếng, "Văn Hinh, công chúa cũng đã mệt mỏi ,hãy cho cô ấy nghĩ ngơi trước đi , sau này còn thiếu gì thời giờ cơ chứ."
Thì ra cô ấy là Văn Hinh mà Trương Tĩnh Chi đã nói , khó tránh cô ta và mẹ quí phi của ta giống nhau đến như thế , thì ra là hai chị em .
Văn Hinh bị ông chồng Lôi Hồng kéo qua một bên ,còn có chút lưu luyến nhìn tôi, đôi mắt đẫm lệ tràn ngập tình yêu thương mẫu tử , làm tôi hơi khớp chút .Thật là ,người xưa nói :" Đàn bà, được chế tạo ra từ nước." quả không sai tí nào.
"Thôi được, mọi người cuối cùng cũng gặp nhau rồi, hãy để cho Vinh nhi muội muội nghỉ ngơi một chút , tất cả đi ra ngoài thôi." Trương Tĩnh Chi bắt đầu đuổi người , ngay cả Văn Hinh cũng bị kick ra luôn .
Cuối cùng, trong nhà chỉ còn lại có tôi , Trương Tĩnh Chi,và Đường Huyên Nhi .
Chả là vì ba người ba chúng tôi đều là từ tuơng lai trở về , vốn không hề thuộc thế giới này , không ngờ có dịp gặp gỡ nhau ở đây, dù đã cố kiềm nén trong lòng ,nhưng vẫn không khỏi lộ ra sự kích động ! Ngồi xuống nhìn nhau cả buổi rồi mà vẫn không biết nên mở miệng như thế nào .
Vẫn là Đường Huyên Nhi mở miệng trước ,hỏi :" Làm sao cô quay về đây được ?"
"Chuyện nói ra thì hơi dông dài , em là trong lúc vô tình cứu người , không ngờ người này có một ông ca ca cực kỳ lợi hại ,vì để trả ơn đó, ông ấy đưa em về đây du ngoạn vài ngày."
"Được người đưa về ?" Trương Tĩnh Chi kinh ngạc hỏi.
Tôi gật đầu, hỏng biết sao khi nói chuyện với cô ta , tôi không được tự nhiên cho lắm, nhất là tưởng tượng đến cô ta là mẹ của Nam Cung Việt,tôi càng thấy quái .
"Nói như vậy cô còn có thể trở về ?" Đường Huyên Nhi ngạc nhiên hỏi .
Tôi gật đầu." Đúng vậy , chỉ là bất quả xảy ra một vài vấn đề, cho nên em phải ở lại đây lâu hơn , chỉ sợ phải chờ tới sang năm mới có thể trở về."
Đường Huyên Nhi vẻ mặt vừa mừng vừa lo hỏi tiếp ," Thế thì tốt quá ,cô cũng có thể trở về được , khi nào gặp lại nhân vật lợi hại kia , cô có thể nhờ hắn đưa giúp chúng tôi trở về luôn không?"
Háh , Đinh tiểu tiên mang mình tôi quay về đã là quá khó khăn , nhờ ông ấy đem luôn hai cô kia ? Chỉ sợ đến lúc đó chẳng những không được , ông ta nổi sùng bỏ tôi ở lại đây luôn thì có .
"Chỉ sợ không được," tôi khó xử nói ," Em chỉ là linh hồn được ông ta đưa tới,thân thể còn ở lại thời điểm hiện đại , chờ ông ấy đưa em trở về, vẫn là đem hồn về nhập vào thể xác , còn hai người ? Thân thể và linh hồn vẫn là không thể tách ra ?
Đường Huyên Nhi vẻ mặt thất vọng, "Hai người bọn tôi vì một sự cố nên mang cả thân thể cùng đi luôn ."
"Hai người đã ở đây bao lâu rồi ?" Tôi hỏi.
"Hơn hai mươi năm , " Trương Tĩnh Chi trả lời, vì nghe tôi nói không thể mang bọn họ cùng nhau trở về,nên mặt buồn rũ rượi .
Tôi cũng hiểu được tâm trạn