Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2744 lượt.
răm kỵ sĩ hộ tống ông ta quay về Phồn Đô,chờ đợi Hoàng Thượng xử lý.
Tôi hỏi Thừa Đức:
"Ông ta không tuân theo quân lệnh ,anh lại dễ dàng thả ông ta đi như vậy, sau này làm sao quản thúc thuộc hạ ?"
Thừa Đức thản nhiên cười ,nói:
"Ông ta là thân quốc cữu ,mặt sau lại là người của Thừa Hiền,chẳng lẽ trực tiếp dùng quân pháp xử tội ông ấy? Như thế thì thật mất mặt hoàng gia. Người thì đã thả, nhưng ông ta có bình yên sống sót trở về Phồn Đô hay không, tùy thuộc vào vận số của ông ấy,dù sao hiện tại chúng ta đang ở trên thảo nguyên xa xôi,cho dù Tả Thiên Nham xui xẻo bị quân Tây La Minh giết , cũng không liên quan gì tới ta."
"Muốn mượn tay Tây La Minh trừ khử ông ta?" Tôi hỏi.
Thừa Đức liếc mắt nhìn tôi một cái,cười nói:
"Tiểu nha đầu,trong lòng đã hiểu rõ sự tình, còn hỏi cái gì?"
Vài ngày sau đó , rất nhiều lần bọn quân Tây La Minh lại đến quấy nhiễu , nhưng bất quá chỉ là một nhóm kỵ binh nhỏ, Thừa Đức thì không manh động, tới một người thì giết một người, chứ không hề đuổi theo những kẻ chạy thoát .Mười vạn đại quân của Thừa Đức đóng quân ở đây,dù có muốn ,binh mã của bọn họ cũng không đủ nhiều để có thể bao vây đại quân ngõa lặc , nên cũng không dám liều lĩnh tấn công ,trong một khoảng thời gian ngắn,hai bên cứ giằng co qua lại.
Cục diện như thế dây dưa kéo dài đến nữa tháng sau,người được phái đi tìm kiếm quý tộc Hách liên trở về báo cáo đã tìm được công chúa Đại Liên Na ,người đã may mắn sống sót, trước kia nổi tiếng là mỹ nữ xinh đẹp nhất đại thảo nguyên.
"Thỉnh an ngõa lặc vương tử tôn quý, hãy cho phép ta thay mặt bộ tộc Hách Liên đa tạ ơn trợ giúp của quý quốc," một người mặc bộ đồ đỏ chói mắt , đầu đội mũ kim cương sáng lấp lánh,nữ nhân kia ,một tay đặt ngang ngực trái ,khom người nói, mái tóc đen tuyền xõa dài trên lưng ,cùng với chiếc áo trân châu nàng đang mặc càng trở nên lộng lẫy, nàng ngẩng đầu lên miệng cười tươi tắn,hai mắt sáng như vầng trăng non, chiếc mũi cao thanh tú ,đôi môi đỏ mọng như hai cánh hoa kia đang hé mở, lộ ra hàm răng nhỏ trắng bóng đều đặn,trong lúc nhất thời, trong lều im phăng phắc ,toàn bộ tướng lãnh ngõa lặc đều bị diện mạo mỹ lệ của Đại Liên Na hút mất cả hồn vía .
Đại Liên Na công chúa nhìn lướt qua bốn phía ,thấy thế thì hài lòng , khóe miệng khẽ nhếch lên, cười nhìn về phía Thừa Đức, nói: "Công đức này của điện hạ ví như thái dương soi sáng trên thảo nguyên ,muôn đời muôn kiếp vĩnh viễn Hách Liên tộc ghi nhớ ở trong lòng."
Tôi quay qua nhìn Thừa Đức , hắn cũng đang tươi cười mê hoặc hướng về phía cô công chúa kia:
" Công chúa quá đa lễ, chính là nước láng giềng với nhau, cũng nên như thế."Thừa Đức tiếp tục tươi cười nói,"Không biết lần này công chúa đã tìm được ít nhiều Hách Liên dũng sĩ ?"
" Trước mắt đi theo bên người Đại Liên Na chỉ có ba trăm dũng sĩ ,nhưng vương tử yên tâm,ta cũng đã phái người liên lạc với bộ tộc ta đang lẩn trốn sâu trong rừng,đại khái vài ngày sau là có thể chiêu tập đến một vạn dũng sĩ, đến lúc đó sẽ cùng đại quân của vương tử hội hợp cùng một chỗ, cùng nhau tiêu diệt bọn ác ôn Tây La Minh"
Thừa Đức cười gật đầu, "Nơi này là thảo nguyên của người Hách Liên, chúng tôi rất hy vọng được công chúa dốc sức tương trợ ,công chúa đi đường cũng mệt nhọc , xin mời lui xuống nghỉ ngơi ,ngày mai sẽ lại cùng công chúa thương nghị chiến sự ."
"Vậy được,tất cả đều nghe theo an bài của vương tử." Đại Liên Na cười yếu ớt nói, hướng Thừa Đức thi lễ, rồi theo người hầu lui xuống.
Lập tức có người tới hướng dẫn công chúa Đại Liên Na về doanh trại của nàng, ba trăm dũng sĩ mà nàng mang tới cũng được an bài thích đáng,chờ cho các vị tướng lĩnh lui xuống hết,cũng đã đến bữa cơm ,lúc binh vệ đưa cơm tới, Thừa Đức còn đang bận ngồi xem thư từ Phồn Đô gửi đến,tôi cũng không để ý đến hắn,một mình ngồi xuống ăn trước.
Thừa Đức đợi một hồi cũng không thấy tôi gọi hắn ăn cơm,ngẩng đầu lên nhìn tôi, đi tới ngồi xuống kế bên,cười nói:
"Tại sao lại không kêu anh ?"
"Kêu anh chi ? Không phải anh đã no rồi sao ? Cần ăn làm gì nữa !" Tôi nói.
"No rồi? Anh còn chưa ăn mà!" Thừa Đức nói xong cầm lấy một cái bánh mỳ.
Tôi liếc xéo Thừa Đức một cái, giật lấy cái bánh mỳ từ trong tay anh ta, hung hăng ngoạm một cái,nói :
" Đại Liên Na công chúa kia xinh đẹp như vậy, ngắm nhìn thôi cũng đủ no, còn cần chi ăn nữa ?"
Thừa Đức nghe tôi nói như vậy, cũng không để ý tôi,giật lại bánh mỳ trong tay tôi,cười cười ,mắt lướt qua chỗ bánh mỳ bị tôi ngoạm dở,cũng không ăn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi đột nhiên lúng túng, mặt đỏ lên.
Thời gian cứ trôi qua như thế ,không khí trầm lắng hẳn đi, hai người bọn tôi cũng không nói năng gì với nhau,yên lặng cắm đầu mà ăn,ăn xong tôi dọn chén đứng lên , đi ra ngoài , đưa cho binh vệ,rồi quay trở vào,nhìn thấy Thừa Đức còn đang tiếp tục ngồi đọc sách ở án thư (5), cũng không để ý đến hắn, liền đi trái giường chiếu , đang làm , cảm giác phía sau lưng có chút không được tự nhiên,quay đầu lại nhìn Thừa Đức, anh ta cầm quyển sách trong tay, nhưng ánh mắt thì nhìn về phía t