Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2748 lượt.
thế này? Không nghĩ tới các ngươi có thể phát hiện,nhưng bây giờ mới nhìn ra, cũng là đã quá trễ ."Nói xong liền phóng ngựa phi nhanh về phía bên đó.
"Trở về mau!Nhất định là quân Tây La Minh, mau về báo cho Đại tướng quân biết!"Tướng quân kia quát lớn,rồi vội vã quay đầu ngựa lại phi về doanh trại.
Quân Tây La Minh phía sau phóng ngựa như bay đuổi theo, xem ra đã tính toán không cho chúng tôi sống để trở về báo tin.
Tôi cũng cuống cuồng phóng ngựa phi nước đại,chính là lúc này tài cỡi ngựa cao thấp mới lộ ra sự khác biệt,tuy bình thường tôi cỡi ngựa cũng không tồi lắm,nhưng lúc này, tôi dần dần bị tuột lại đằng sau.Bên cạnh thỉnh thoảng có kỵ binh Ngõa lặc bị quân Tây La Minh bắn rớt xuống ngựa,tướng quân kia thấy tôi bị tuột lại,cũng trụ ngựa chậm lại,la lên:
"Nhanh lên đi chứ! Ta bọc hậu cho , ngươi về trước đi!"
Tôi cười khổ, nhìn thấy đằng sau bọn quân Tây La Minh tới càng gần,bèn bảo ông ta:
" Đừng lo cho tôi, ông về trước đi!"
"Không được! Đại tướng quân có lệnh, nhất định phải bảo vệ ngươi an toàn!" Hắn kiên trì nói.
"Đồ điên! Ông không trở về truyền tin, nếu tất cả chúng ta đều không thể quay về, Đại tướng quân chỉ sợ cũng sẽ mất mạng, không có hắn, tôi còn có thể chu toàn cái đít á!" Tôi giận dữ quát lên, "Còn không mau đi!"
Tướng quân kia thấy tôi sốt ruột, lại nhìn tình thế thật sự khẩn cấp, lúc này, là một quân nhân, ông ta biết rõ sự nặng nhẹ giữa cái mạng này của tôi so với mạng của hơn mười vạn quân sĩ , khẽ cắn môi, rồi thúc ngựa phi nước đại mà đi!
Nhìn ông ta dần dần chạy xa, tôi không khỏi nhẹ nhàng thở ra, vừa định quay đầu lại nhìn xem quân Tây La Minh còn cách xa tôi lắm không, đột nhiên cảm thấy phía sau một khí lực mạnh thổi tới từ đằng sau, tôi cuống quít nghiêng người tránh né,chỉ cảm thấy phía trên vai trái giống như bị người ta đánh một chưởng, lập tức từ từ ngã quỵ xuống...
---------------
(1).Hạ tướng sĩ: tướng sĩ hạ thuộc, ý chỉ các tướng quân dưới quyền Thừa Đức.
(2).Tập doanh: tập kích doanh trại.
(3).Suất lĩnh: cầm đầu(một đội quân).
(4).Cầu thắng: cầu mong thắng lợi.
(5).Án thư: nơi để thư từ sách vở hoặc dùng để viết thư.Gọi nôm na ở đây là bàn làm việc.
Tỉnh lại lần nữa phát hiện mình nằm trong một cái lều vải cũ nát, áo giáp mềm trên người cũng không có, chỉ mặc bộ quần áo cũ rách màu nâu. Vai trái bị băng vải dày giống như gói đồ, nhận ra mùi thuốc xộc vào mũi, bên trên vẫn âm ỉ máu, hễ cử động, đau như kim châm muối xát. Tôi đang ở đâu đây? Chẳng lẽ bị bắt rồi? Người Tây La Minh sẽ đối xử với tù binh thế nào đây? Không biết có ký qua《Hiệp định Geneve》chưa. Thừa Đức thế nào rồi? Thế Thiên Tương đã đưa tin tức về rồi sao? Không biết bọn họ có phòng bị hay không.
Tôi đang nghĩ ngợi lung tung, thì có người chui vào lều vải. Là người phụ nữ khoảng 40 tuổi đổ lại, và cách trang điểm có hơi giống Đại Liên Na, cũng là trên đầu đội cái mũ nhỏ màu đen, tóc tai bù xù, chỉ là chẳng qua tóc chị ta có hơi khô vàng, với lại trên cái mũ cũng không có cẩn viền. Nhìn thấy tôi tỉnh lại, trên khuôn mặt đen thui của người phụ nữ đó lộ vẻ vui mừng, bò đến bên cạnh tôi, hai tay chắp trước ngực nhỏ giọng niệm: “Đa tạ thần linh phù hộ, đã giữ linh hồn của cô lại Cách Đại Nhi.”
Hả? có thể nghe hiểu! May mà chị ta không sổ một tràng như chim hót, nếu không chắc tôi không biết tìm chỗ nào mà khóc.
“Chị có thể cho tôi biết là tôi đang ở đâu không?” tôi hỏi.
“Đây là thảo nguyên Cách Đại Nhi nơi Thần linh đã ban cho chúng tôi.” Chị ta nói một cách thành kính.
“Chị vừa gọi tôi là gì vậy?” tôi chột dạ hỏi.
“Hoa Bất Thoát!” chị ta trả lời, vẻ mặt quan tâm.
“Hoa Bất Thoát?” tôi không dám tin vào tai mình, đây là…… tên mới của tôi ư?
“Ừ, tôi đặt tên cho cô, ở tộc Hách Liên chúng tôi nó có nghĩa là con chim con đáng yêu, cô chính là con chim con gãy cánh mà chúng tôi cứu được, rồi sẽ có một ngày, cô vẫn sẽ tung cánh bay giữa bầu trời xanh!” chị ta nói một cách tự hào.
Hoa Bất Thoát ư? Con chim nhỏ ư? Vừa tỉnh lại, thì tôi đã thành người chim rồi? (^^)
Cách Nhĩ Thái cười cười, bò ra ngoài lều vải. Nụ cười của chị ta đã cảm hóa tôi, tôi cố nhịn cơn đau ở bả vai, cũng bò ra ngoài lều vải, tôi phải mau khỏe lại, chỉ có như vậy thì tôi mới có sức mà đi tìm Thừa Đức!
Bò ra khỏi lều vải, tôi nhìn thấy một tốp phụ nữ tộc Hách Liên, bọn họ đang nấu nồi lẩu mấy mươi người ăn, hơi nóng trong nồi, cộng với khói dày đặc từ dưới nồi bốc lên làm mắt tôi cay xè, tôi nhìn hồi lâu, mới tìm được Cách Nhĩ Thái, chị ta đang bỏ thêm củi vào.
“Cách Nhĩ Thái!” tôi gọi, dùng tay giữ vai phải của mình đi về phía chị ta.
“Xuỵt……” chị ta ra hiệu, nhìn ra xa. tôi hơi khó hiểu, nhìn theo chị ta, mém té xỉu, cách chỗ này không xa là kỵ binh của người Tây La Minh. Nhìn lại xung quanh, thì thấy toàn người bọn tôi, được lắm, rõ ràng bị người ta giam ở bên trong còn gì.
Cách Nhĩ Thái vội kéo tôi ngồi xổm xuống bên cạnh cái nồi, lấy tro đen trong đống lửa, trộn lẫn với đất, bôi l