Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342380

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2380 lượt.

uối cùng dừng lại. Tà áo trắng noãn không tỳ vết lặng yên xuất hiện sau cánh cửa, hai tiểu Đồng nghe được tiếng vang, "Uh" một tiếng nhào vào trong ngực người vừa mới tới, "Oa" khóc lớn ra: "Chủ nhân..."
Hai đứa trẻ như viên bột khóc đến khàn giọng, nàng ôn tồn cười hỏi: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Thanh âm vừa dứt, liền nghe một nam tử trầm giọng nói: "Ngươi chính là chủ nhân kỳ xã này sao?" Nàng mặc dù đội nón có khăn che, không thấy rõ khuôn mặt, nhưng có thể phân biệt người này là một thiếu niên, khó tránh khỏi giật mình.
Thượng Quan Mạn ngẩng lên nhìn qua, áo đen giáp mềm, trang phục và đạo cụ của bộ khoái nha mới, mới phát giác sự tình không nhỏ. Hai người trong ngực khóc khóc thút thít liên tục, bộ khoái không cách nào, chỉ đành phải nói: "Đồ ở kỳ xã bị trộm không còn gì, hai hài đồng ngược lại không hề bị tổn thương. Công tử yên tâm, chúng ta sẽ toàn lực tìm lại đồ bị mất."
Nàng cau lông mày lại ở dưới màn lụa: "Bọn họ chưa bị thương là tốt rồi, những chuyện khác làm phiền quan gia." Hai người trong ngực lại khóc lớn hơn.
Bộ khoái liên tục gật đầu: "Công tử yên tâm." Lập tức chắp tay mà đi. Trong phòng trống không, nhìn thấy một mảnh hỗn độn, bàn bị phá vỡ, tranh chữ đều bị xé nát ném trên mặt đất, ngay cả bồn hoa bày ở trong phòng cũng không may mắn thoát khỏi. Một cái kỳ xã lớn như vậy, không còn chỗ có thể ngồi. Nếu lúc ấy hai người này ở đây, hậu quả thật khó lường.
Nàng trầm mặt: "Bây giờ bình tĩnh trả lời ta, đã xảy ra chuyện gì?"
Nữ đồng chỉ oa oa năm lấy vạt áo nàng nức nở, nam đồng hít hít cái mũi, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn như mèo hoa lên, nín khóc mỉm cười: "Chủ nhân, bạc của chúng ta còn ở đây."
Nàng duỗi ngón dí đầu hắn: "Muốn tiền đến không muốn sống nữa sao." Chợt trầm tư, đúng là có người ganh tỵ nên đến gây sự, nhưng việc này tất nhiên không có đơn giản như vậy, xem ra cần phải đi bái phỏng chủ nhân con phố này.
Nghe đồn tất cả cửa hàng vương tôn quý tộc vẫn đặt chân trong phố Thiên Khuyết đều do một người quản lý. Người này như thần long thấy đầu không thấy đuôi, số người đã từng gặp qua người này không có nhiều, ngoại trừ một số người thân tín tâm phúc, chỉ biết người đó họ Hàn, mọi người đều gọi hắn là Hàn gia.
Hàn gia hình như không có đam mê gì đặc biệt, chỉ nghe gần đây thân cận với một đầu bài (chỉ cô nương nổi danh nhất) ở Phong Nguyệt lâu. Nói về đầu bài này, lại như một truyền kỳ, nghe đồn vẻ đẹp vô song, một vũ khúc mềm mại mê hoặc toàn bộ vương tôn quý thích kinh thành, mà lại bán nghệ không bán thân, cũng không để ý đến sự ân cần chăm sóc của các vương tôn. Người đến Phong Nguyệt lâu để ngắm nhìn dung nhan của nàng ngày càng nhiều.
Hồng Phi đang luyện võ thì có người tới báo có người đến tìm hắn. Người báo tin hi hi ha ha: "Hồng ca, thành thật khai báo, ca kết giao được với một nhân vật đẹp như vậy từ khi nào."
Hồng Phi nghe nói mà không hiểu ra sao, phẩy tay lao ra, đã thấy một bạch y thiếu niên chắp tay đứng dưới gốc mộc lan, nghe thấy tiếng động, quay đầu lại chỉ thấy ánh mắt lành lạnh rơi xuống trên người, hắn khẽ giật mình.
Hồng Phi sững sờ hồi lâu, bỗng nhiên nhận ra nàng là ai, nhanh như chớp rụt cổ bỏ chạy vào trong.
Lúc trở ra, đã thấy hắn gọn gàng trong bộ quần áo võ sinh thường mặc, xoay người nhanh nhẹn vái chào, gương mặt rạng rỡ có thần: "Điện hạ." Hé môi, nhưng muốn nói lại thôi.
Biết rõ hắn nghi hoặc tại sao nàng lại xuất cung, cũng may Hồng Phi là người thông minh, biết là không nên hỏi cho nên không hỏi, khóe môi nàng hàm chứa vài tia vui vẻ, chỉ nói: "Gọi ta công tử là được."
Hồng Phi chợt đổi giọng: "Công tử." Hắn trầm ngâm: "Không biết công tử đến có việc gì?"
Nàng cười nói: "Chúng ta đi nơi khác nói."
Lá trà xanh lững lờ trong ly sứ trắng có nắp lan tỏa từng sợi khói trắng mang theo hương trà. Nàng chuyên chú uống, rủ lông mi xuống nhẹ nhàng uống từng ngụm, thần sắc nhàn nhã, giống như đang thưởng trà, khóe môi vẽ thành một đường cong thật đẹp, làm cho lòng người lay động. Hồng Phi không đoán được nhìn nàng, có chút khó xử. Ở nơi mà văn nhân yêu thích này, không phải là nơi hắn thường đến, đối với nàng lại càng khó có thể bình tĩnh được.
Lâu sau nàng mới mở miệng: "Nghe nói Thái Úy quen vị Huyên cô nương kia."
Hồng Phi thoáng run sợ, kinh ngạc vì linh thông tin tức của nàng, cũng không chần chờ mà lập tức trả lời: "Dạ, đã từng có quan hệ cá nhân với Huyên cô nương."
"Thái Úy có biết rõ thân thế lai lịch của vị Huyên cô nương kia không?"
Hồng Phi nhíu mày: "Chỉ nghe nói là tự nguyện đến Phong Nguyệt lâu, gia thế lại không rõ ràng lắm."
Nàng nhẹ nhàng buông chung trà, lại cười: "Có thể nhờ Thái Úy dẫn vào chứ?" Hồng Phi lại phút chốc đứng dậy, vội la lên: "Điện hạ kim chi ngọc diệp, tại sao hạ thấp giá trị đi gặp một người..." Hắn nhất thời kích động, thiếu chút nữa buông lời thô tục ra miệng, bị ánh mắt sắc bén của nàng quét qua, cuối cùng kịp thời ngừng, dừng một chút, sắc mặt ửng đỏ: "Điện hạ giao việc này cho ty chức là được. Ty chức đã từng cứu nàng một mạng, chút ân tình nàng