Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2470 lượt.
sẽ không bao giờ sợ gặp ôn thần Hách Liên Du nữa.
Lại cảm giác mặt đất khẽ chấn động, hình như có rất nhiều người hướng chỗ này, nhiễu bên tai cũng không thanh tịnh. Thù Nhi gọi một tiếng: "Điện hạ!" rồi xông vào điện, gió mạnh ùa vào, trước mặt bỗng lạnh một hồi, chỉ nghe Thù Nhi kinh hoảng nói: "Tân ma ma đến đây."
Nàng mạnh cả kinh, lập tức không còn buồn ngủ. Tân ma ma là lão nhân trong nội cung, từ lúc Hà Hoàng hậu nhập chủ Đông cung, kiểm tra thân thể tú nữ đều là do nàng nắm giữ. Về sau cung nữ thất trinh bị bắt, Hà Hoàng hậu hạ ý chỉ, Đế Cơ trong nội cung cũng phải kiểm tra, quyền kiểm tra to lớn này cũng nằm trong tay Tân ma ma. Đế Cơ được sủng ái đương nhiên sẽ không so đo, nếu thất sủng thì dĩ nhiên sẽ bị làm khó dễ mọi cách. Nàng không khỏi xoa thắt lưng, lại toát mồ hôi, lúc này nên làm sao mới tốt đây.
Các vị Đế Cơ bị gom lại điện bên của Phượng Tê cung, mỗi người nhíu mày, rồi lại không dám biểu lộ, nếu ai phản kháng, chính là khiêu chiến phượng uy của Hà Hoàng hậu, loại nguy hiểm này, cũng không ai dám trải nghiệm.
Đế Cơ đứng dọc hai bên nhiều như mây, lần lượt do lão ma ma trong nội cung dẫn vào trong rèm. Bởi vì thân thể xử nữ như quả mơ chưa chín, mềm mại trẻ trung, mùi hương sẽ nhạt chứ không phải thơm ngát, mà nữ tử đã nếm tình dục, xác thực như trái cây đã chín, cắn một cái sẽ thấy dòng chất lỏng ngọt đậm, hương thơm ngọt thấm mũi, quyến rũ mê người. Mỗi tấc da thịt đều như phát ra hào quang, cần phải cởi áo ra cho lão ma ma nắn hai vú, kiểm tra hình thái rốn, sâu cạn, lớn bé, vòng eo, độ co dãn của mông. Đề phòng phán sai kết quả, người bị khám lại phải ngâm mình vào trong nước, kiểm tra hạ thân có bọt khí không, người không bọt khí tràn ra chính là xử nữ, trái lại, thì sẽ bị lão cung nữ bắt tại chỗ, mang đến chủ điện Phượng Tê cung.
Ngoài điện chỉ nghe thấy tiếng một thiếu nữ duyên dáng kêu to: "Thả ta ra!" Ngọc bội đinh đang, khiến chúng Đế Cơ đều ghé mắt nhìn, chỉ thấy hai ma ma cưỡng chế kéo một Đế Cơ cung trang đỏ nhạt vào trong điện. Sắc mặt như trăng rằm, trong sáng xinh đẹp, tóc đen búi lên đơn giản, cũng không gắn trâm, có lẽ cũng chưa cập kê. Chúng Đế Cơ không khỏi sợ hãi nói nhỏ, nàng này chính là nữ nhi của Ngô Tiệp Dư, ban tên cho Diệu Dương. Bởi vì khờ dại hoạt bát, có phần được Hoàng đế yêu thích, số lần thánh giá đến Ngọc Vũ điện cũng nhiều hơn, không nghĩ chưa cập kê đã bị cưỡng chế đưa đến đây. Diệu Dương còn đang giãy dụa, tức giận nói: "Tự ta sẽ đi." Hai ma ma cuối cùng không dám làm càn quá mức, chỉ đành buông tay ra. Diệu Dương đưa mắt chung quanh trong điện, phút chốc ánh sáng trong mắt tăng cao, xách váy bước nhanh tới. Hai tay nắm lấy ống tay áo Thượng Quan Mạn, giọng nữ dịu dàng nghe như tiếng Hoàng Oanh, ríu rít như chim sẻ kêu lên: "Lâm Quan tỷ tỷ!" Bởi vì một tiếng kêu của nàng, Đế Cơ chung quanh mới biết đến sự có mặt của nàng, nhìn thấy vết sẹo trên mặt nàng, lập tức tiếng giễu cợt ầm ĩ vang lên.
Quyết định không muốn cùng đứng cạnh với vị Đế Cơ Diệu Dương này, Thượng Quan Mạn không khỏi nhẹ chau đầu lông mày lại, lạnh lùng kéo váy dài. Diệu Dương càng nắm chặt, làm như cũng không thấy sắc mặt hờ hững của nàng, hai mắt sáng lấp lánh, kích động khen: "Lâm Quan tỷ tỷ, ngày ấy muội thấy tỷ thoáng cái đâm chết Ly Tử, thật sự là rất hay, tỷ tỷ dạy Diệu Dương được không!"
Một câu nói này có thể nói kích khởi ngàn tầng sóng, chúng Đế Cơ ngạc nhiên, lông mày Thượng Quan Mạn nhíu sâu, thầm nghĩ Đế Cơ này thật sự là không rành thế sự hay là ra vẻ khờ dại. Một câu nói kia của nàng, làm cho mình đồng thời đắc tội với cả hai người chủ không thể đắc tội. Một người nhẹ cười giễu cợt: "Ngươi cảm thấy nàng đâm hay, nhưng nếu cây trâm trúng vào trên người ngươi sẽ không cảm thấy hay nữa đâu!" Quả nhiên là Hoa Dương.
Diệu Dương chu môi phản kích: "Lâm Quan tỷ tỷ đương nhiên sẽ không đâm ta!" Nàng lại làm mặt xấu với Hoa Dương: "Nàng chỉ giáo huấn những người xấu thôi!" Nói xoay mặt cười với Thượng Quan Mạn, hai má lúm đồng tiền nhẹ nhàng, ấm như gió xuân lướt qua mặt. Hoa Dương cắn răn tức giận nói: "Nha đầu thối này, ngươi nói ai là người xấu!"
Diệu Dương cười vui vẻ: "Ta là nha đầu thối, ngươi là tỷ tỷ của nha đầu thối, là một nha đầu thối lớn, đương nhiên nha đầu thối lớn là người xấu."
Hiện tại đang ở trước mặt chúng tỷ muội mà bị một muội muội chế nhạo, Hoa Dương giận không thể nén, nhấc tay muốn đánh. Vài Đế Cơ giao hảo tốt với nàng vội khuyên: "Ngươi gây khó dễ với tiểu hài tử làm gì." Hoa Dương tức dậm chân: "Buông ta ra, để ta giáo huấn nha đầu thối không biết lớn nhỏ này một trận!"
Diệu Dương chỉ biết tránh ở sau lưng Thượng Quan Mạn làm mặt xấu trêu nàng.
Trong điện đột nhiên tối sầm, giống như có ngọn núi cao che mất mặt trời. Mọi người xoay mặt nhìn lại, chỉ thấy một nam tử thân mặc thường phục màu lam thêu mây đứng ở cửa ra vào, dáng vẻ đăm chiêu, lại là Hách Liên Du. Chúng Đế Cơ lập tức bối rối. Hôm nay đi kiểm tra, cũng không trang điểm đẹp, tranh nhau trốn sau lưng Đế Cơ bên cạnh, nhất thời chúng Đế Cơ đều lui về phía s