Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.
nói: "Môn đệ mới ban chiếu lệnh, chức Công bộ thượng thư, do Thất hoàng tử đảm nhiệm."
Thanh âm kia thường thường không có sóng, như không phải việc quan trọng. Thượng Quan Mạn ngồi ở đó, chỉ cảm thấy thân thể cứng đờ, đoạn đối thoại ngày ấy trộm nghe được không tự giác vang ở bên tai: "Chức Công bộ thượng thư vẫn đang trống, xin Thập Tam Muội nói với Tạ Quý Phi..."
Thì ra bên dưới gió vẻ tĩnh lặng sớm đã gió nổi mây phun. Tạ Quý Phi lôi kéo Thất hoàng tử, hiển nhiên chỉ trông mong Hoàng đế phế truất Thái tử. Một ngày kia Thất hoàng tử vinh quang lên được ngôi báu, chuyện thái tử cấm túc tuy rằng chưa tổn hại vây cánh của thái tử, nhưng ý nghĩ phế truất sớm đã rục rịch. Những người này, có ai không phải vì tương lai của mình, nàng cũng như thế thôi.
Có chút tò mò nhìn về phía Hách Liên Du, bảo bối của Hà Hoàng hậu quả thật là đặt ở trên người hắn sao? Không khỏi nở nụ cười, chỉ sợ hắn còn lợi dụng Hà Hoàng hậu nhiều hơn. Chiêu Dương cuồng dại đối với hắn, đại cục ở trong tay hắn, ván cờ này của hắn và Hà Hoàng hậu, e là chưa đánh đã thua. Buồn cười Thái Tử Phi lại cũng có ý nghĩ lay chuyển hắn. Muốn tìm cánh tay đắc lực cho thái tử, không biết rằng người này mới là mối nguy hiểm thật sự, nếu thật đem hắn đặt bên người thái tử, sau này càng khó an bài hơn nữa.
Hách Liên Du cười khẽ: "Hắn nhắm vào vị trí kia cũng không phải chuyện một ngày hai ngày rồi, để hắn vui vẻ mấy ngày cũng được." Vô ý thoáng nhìn thấy ánh mắt nàng nhìn qua... Ngay lập tức liền trầm mặt, con ngươi xanh thẳm khó tìm được tình cảm ấm áp vừa rồi, chỉ còn sự hờ hững: "Đưa Cố tiểu thư trở về."
Mặt trời đã lên cao, ve sầu khàn giọng kiệt lực, hai tiểu đồng khép lại tay áo tựa ở trên bậc thang buồn ngủ, chợt nghe có người hỏi: "Chủ nhân có ở trong xã không?"
Tiểu Tam cố gắng nhướng mí mắt đang trĩu nặng, liền thấy trước mắt là một gương mặt rỗ già nua, bị hù đến mức ngã nhào ra sau. Tiểu Ngũ bị hắn đánh trúng, cũng tỉnh, duỗi bàn tay nhỏ trắng trẻo dùng sức xoa mắt: "Chủ nhân đã trở về sao?"
Tiểu Tam vừa mới phục hồi tinh thần lại, quy củ đứng dậy, khép tay áo vái chào, cất giọng non nớt của trẻ con đáp: "Bẩm khách quan, chủ nhân chưa về, mời ngài vào trong." Tiểu Ngũ cũng lanh lợi, chạy vào pha trà. Tiểu Tam ân cần dẫn hắn vào xã, hỏi: "Khách quan thích ngồi ở đâu." Trong phòng quạnh quẽ, cũng không thấy có người nào khác, Tiểu Tam cười tủm tỉm chỉ: "Khách quan ngồi dưới cửa đi, màn trúc che mặt trời, mát mẻ một ít."
Nam nhân mặt rỗ vội khoát tay: "Ta cũng không phải tới đánh cờ."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Tam dừng lại, một đôi mắt to như quả nho đen trừng hắn, mặt rỗ vừa cười: "Hai tiểu đồng yên tâm, ta không phải tới quấy rối." Hắn từ trong tay áo gấm dệt kim tuyến vàng lấy ra thiếp mời nạm vàng, hai tay dâng: "Tại hạ là chưởng quầy quán rượu Phụng Hiền, sắp tới có thương hội tề tụ vào buổi trưa, xin mời chủ nhân quý xã đến."
Phụng Hiền lâu, quán rượu lớn nhất thiên triều, chỗ quý tộc vinh hiển thường đặt chân, thế lực sau lưng chắc chắn khó gỡ, không ai dám động vào, không ngờ có thể khiến cho chưởng quầy đích thân cầm thiếp mời đến.
Tiểu Tam Tiểu Ngũ liếc nhìn nhau, có vẻ không nắm được chủ ý của người đến. Tiểu Tam ưỡn lồng ngực: "Thiếp mời ta nhận, ta bẩm báo chủ nhân rồi sẽ trả lời." Mặt rỗ vội cười: "Làm ơn chuyển cáo quý chủ nhân." Hắn khoát tay ra hiệu, mấy tên khuân vác khiêng mấy cái rương đỏ thẫm vào phòng, thoáng chốc căn phòng đã chật hẳn. Mặt rỗ tiện tay mở ra một rương, nháy mắt ánh vàng kim quang, trong phòng sáng rực rỡ, làm cho hai tiểu đồng vội lấy tay che mắt, bỗng nghe mặt rỗ nói: "Lễ vật nho nhỏ, kính mong vui lòng nhận cho."
Tiểu Tam liền buồn bực, mấy ngày trước đây thì có hung thần ác sát tới. Hôm nay lại có người đến tươi cười đón chào, còn đưa tiền vàng đến, thời thế thay đổi cũng quá nhanh. Lông mày nhỏ không khỏi nhăn lại: "Những vật này chưởng quầy mang về đi. Chủ nhân không có ở đây, chúng tôi cũng không dám nhận." Nói rồi liền muốn đuổi người. Mặt rỗ xem ra tiểu đồng sáu tuổi không biết đến sự quý báu của hoàng kim, miệng cười toe toét dụ dỗ: "Những vật này, hai vị chỉ cần lấy một ít, đã có thể đủ người nhà tiêu dùng mười năm." Tiểu Tam trở mặt, trợn mắt nói: "Nói không nhận thì sẽ không nhận, nói nhiều làm gì."
Mặt rỗ giả mù giả điếc, vội chuồn mất. Tiểu Tam hắc hắc cười không ngừng: "Nếu ông không khiêng đi, ta sẽ không nói với chủ nhân." Mặt rỗ chán nản, đều nói nữ tử và trẻ con khó bảo. Quả thật như thế, chỉ đành sai người mang về, lúc này mới cười kéo Tiểu Tam lại: "Kính mong quý chủ nhân nói tốt vài câu trước mặt Hách Liên Đại nhân."
Tiểu Tam không hiểu ra sao, cười tủm tỉm liếc mắt: "Được thôi, được thôi."
Lúc này mặt rỗ mới cảm thấy mỹ mãn rời đi.
Ánh sáng loang lổ trên mành trúc tinh xảo, một bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng vén một góc màn, lộ ra nam tử mặc áo dài tuyết trắng, hai người liếc mắt, ngọt ngào kêu lên một tiếng, nhào qua: "Chủ nhân!"
Thượng Quan Mạn mới vừa nghe rõ ràng, lúc trước có người tiến đến phá tiệm, đích thị là thủ hạ Hàn gia gây