XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342375

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2375 lượt.

ong điện bước ra. Thái tử vội đứng dậy từ xa thi lễ với bà, Cố Tiệp Dư mỉm cười hạ thấp người, lại vào trong điện. Lúc này Thái tử mới ngồi xuống, cười nói: "Ý nghĩ của thập nhị muội thật hay."
La cô tiếp lời cười nói: "Thái tử Điện hạ đến đây thật tốt, hãy trò chuyện với Điện hạ chúng ta, mặc dù chỉ là tình cờ gặp dịp, nhưng buồn bực trong phòng cũng không phải tốt."
Thượng Quan Mạn cười nhạt không nói. Tin đồn trong triều nàng đã nghe thấy một đôi lần, thầm nghĩ chắc chắn là không có gì tốt đẹp với Thái Tử Phi. Lúc này mà khuyên hắn, ngược lại chỉ làm hắn không vui, nên vẫn không nói gì, chỉ đẩy ly trà qua: "Tam ca còn chưa nếm thử tay nghề của Thù Nhi."
Thái tử mỉm cười nhấp một ngụm, cảm giác hương thơm lan tỏa khắp miệng, tươi mát dịu lòng người, không khỏi mỉm cười: "Tay nghề của Thù Nhi càng lúc càng điêu luyện." Thù Nhi đỏ mặt nói: "Điện hạ cũng đừng khen nô tỳ, đều là Điện hạ chúng ta nghĩ ra được, nô tỳ chỉ biết làm thôi." Sau đó liền ôm giỏ trúc, xoay người đi. Thù Nhi ở trước mặt hắn tự tại đã quen, thái tử chỉ cảm thấy tính tình nàng thật thà, cũng không so đo, chỉ cười ha ha. La cô biết trong lòng của hắn có chuyện, đương nhiên cũng lảng tránh, nhất thời dưới bóng cây gió mát phơ phất, chỉ còn hai người.
Trước điện Thù Ly cây xanh ấm áp, tiếng gió xào xạc vang lên, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống dưới mái hiên, hắt xuống trên áo bào đỏ thẫm của thái tử, chiếu lên những hình thêu kim tuyến làm lưu quang tràn ngập các loại màu sắc, tạo cảm giác mơ hồ. Thái tử cụp mắt phượng xuống, chán nản thở dài: "Thập nhị muội, đến chỗ muội tai ta mới thanh tịnh một chút."
Thượng Quan Mạn cười, vẫn không nói chuyện, lá cây lay động theo gió, bóng nhạt âm trầm di chuyển trên mặt nàng, cũng không nhìn ra sắc thái tình cảm gì. Thái tử phát hiện sự trầm mặc của nàng, cuối cùng thở hắt ra: "Khi lâm triều quả thật ta đã thất thần." Nàng vẫn không nói lời nào. Thái tử bỗng nhiên đứng dậy: "Ta phải đến chỗ phụ hoàng thỉnh tội đây."
Thượng Quan Mạn "Phì" cười ra tiếng, nói: "Người gấp cái gì, tốt xấu cũng uống trà xong rồi mới đi."
Thái tử vui vẻ trở lại, lại ngồi xuống nói: "Ta chỉ sợ muội cũng trách ta, trong số mọi người, cũng chỉ muội đối đãi ta thật tình."
Thật tình?
Thượng Quan Mạn mỉm cười, cũng chỉ biết cười: "Nhanh uống đi." Trên tóc nàng cũng không cài thoa, chỉ lấy cây trâm nhỏ búi lên, để tóc nhẹ vương bên cạnh gò má, trên tai đeo hoa tai san hô đỏ, sợi tóc bay chạm vào thành tiếng vang nhè nhẹ, chỉ cảm thấy da thịt tuyết trắng trên cổ cũng ẩn ẩn lộ ra một vòng cổ màu đỏ sáng long lanh. 
Đầu óc thái tử đột nhiên nóng lên, chợt nhớ lại cảnh trong mơ đêm qua, nhớ tới hương vị ngọt ngào mềm mại trên cổ, trái tim lập tức kinh hoàng không ngừng, nhất thời liền sững người, chỉ nghe thấy Thượng Quan Mạn khẽ hô: "Tam ca, đổ rồi!"
Trên vạt áo bỗng thấy mát lạnh, hắn vẫn chưa kịp hoàn hồn. Thượng Quan Mạn đã vươn người ra cầm khăn đến lau, lập tức mùi hương thơm ngát xông vào mặt. Hơi thở như lan của nàng ở bên, sợi tóc ôn nhu quét bên gò má, cúi mắt chỉ thấy hoa tai san hô tươi đẹp bên tai nàng lúc ẩn lúc hiện, nhẹ chạm vào da thịt trắng muốt ở cổ nàng.
Không khỏi nghĩ, không biết hương vị ngọt ngào có như trong mộng không. Cổ họng bỗng khô, tay đã không tự chủ mà vươn qua.
Thấy điều khác thường, nàng đột nhiên ngẩng mặt lên. Tay thái tử đang đưa qua lập tức dừng lại giữa không trung, cách tai nàng khoảng một ngón tay, nàng kinh ngạc nhìn thẳng hắn, hắn cũng trợn mắt há hốc mồm, chợt như bị bỏng rút tay lại, lúng túng nói: "Ta..."
Nàng lại "phì" cười ra tiếng, nghiêng đầu tháo đôi khuyên tai san hô ngọc trên tai xuống, ánh sáng đỏ thẫm làm nổi bật lòng bàn tay như ngọc, nàng cười nói: "Tam ca hình như thích hoa tai này."
Thái tử cổ quái "Uh" một tiếng, hoảng loạn nói: "Mấy ngày nữa là sinh nhật của hoàng tẩu muội, ta thấy muội đeo đẹp, bỗng nghĩ rằng nếu là nàng ấy đeo, không biết có như muội hay không."
Nàng hơi kinh ngạc: "Sinh nhật sao, hoa tai này lúc ta rãnh rỗi làm chơi, nếu Tam ca thích, ta sẽ làm một đôi tặng cho Tam ca." Thái tử vội lấy đôi hoa tai từ trong tay nàng: "Không cần, cái này cũng đã rất đẹp rồi." Hắn chậm rãi cầm, nắm chặt ở lòng bàn tay, kim bạc sắc nhọn đâm vào da thịt, đã rất đau rồi nhưng hắn vẫn còn cảm thấy chưa đủ.
Thái Tử Phi vào điện, liền thấy thái tử đang lục tung mọi thứ, bọn người hầu chung quanh câm như hến, ánh mắt quét qua, mọi người như được đại xá lui xuống. Thái tử cảm thấy nàng đến, ngẩng mặt, mồ hôi rịn ra trên trán, mở miệng hỏi: "Chiếc hộp vàng của ngươi đâu?"
Trong nội tâm Thái Tử Phi kinh ngạc, lại hỏi: "Cái mà Điện hạ đã tặng cho nô tì sao?" Nghĩ rằng hắn đối tốt với nàng, sắc mặt dần trở nên nhu tình, liền lấy ra từ trong cái tủ sơn đen khảm ngọc, quả là làm từ vàng ròng, ở trên khắc phượng đùa hoa mẫu đơn rất sống động. Thái tử giật lấy, mừng rỡ như điên: "Chính là nó!" Đôi mắt phượng chỉ lo quan sát chiếc hộp, vẫn không nhìn nàng, chỉ nói: "Hộp này cô lấy để dùng, sau này sẽ tặng ngươi một cái tốt hơn." 
H