Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2351 lượt.

ần chỉ sợ phải quấy rầy Điện hạ rồi."
Nàng tức giận, chợt đỏ mặt: "Ta và ngươi đều chưa lập gia đình, ở chung một phòng ra cái gì!"
Hắn chỉ nhíu mày cười nhìn nàng, ý tứ hàm xúc trong mắt rõ ràng. Chuyện thân mật hơn hai người đều đã làm, vẫn còn quan tâm cái này sao. Nàng đọc hiểu hắn là ý gì, chỉ thẹn quá hoá giận, âm thầm trấn định một lúc lâu sau mới tỉnh táo lại. Dựa vào tình hình hiện tại, chỉ có thể giấu hắn ở chỗ này. Ngoài điện không biết bao nhiêu người chờ tìm lỗi của Thù Ly cung, nàng có thể nào đặt cạm bẫy như vậy bên người.
Bóng đêm dần dần sâu, kéo theo rắc rối cùng về.
Xoay người rót ly trà nhỏ tới, đặt chính giữa giường, thoáng nhìn ý vị sâu xa trong mắt hắn, chích xoay mắt chính mình vẫn mặc quần áo nằm ở trong. Vợ chồng cùng giường, thường nữ tử ở trong, vị hôn phu bên ngoài. Nàng cũng rất không muốn, lại theo thói quen để vị trí bên ngoài cho hắn
Đầu giường có một ngọn đèn cung đình, ánh đèn nhu hòa rơi vào trên mặt hắn, chiếu sáng ánh vui vẻ nhẹ nhàng tràn ra trong mắt hắn, cúi đầu thổi đèn, kéo màn nằm ở sau lưng nàng. Giường vốn là chỗ ngủ cho một người, hai người nằm chợt cảm thấy hẹp. Hơi thở của hắn như có như không phất qua trên gáy, trong đêm tối bên gối chỉ còn lại tiếng tim đập. Nàng tâm phiền ý loạn, cứng người không nhúc nhích, hồi lâu lại nghe hô hấp sau lưng dần dần chìm, đúng là đang ngủ.






Miễn cưỡng xoay người, chỉ cảm thấy có người hô hấp ở bên, nhập nhèm mở mắt ra. Ánh sáng thanh tịnh đẹp đẽ xuyên qua màn lụa ôn nhu rơi vào trên giường, ánh sáng mờ ảo chiếu lên mặt bên của người kia, đang nghi hoặc, bỗng dưng nhìn thấy một đôi mắt xanh u, thâm thúy không có sóng, lóe sáng như bảo thạch nhìn nàng. Nàng cả kinh thân thể run lên, lúc này mới nhớ tới, đêm qua nàng đâm hắn bị thương ngủ lại. Hai người ngủ cùng giường, nhớ tới nguyên nhân hậu quả. Sáng sớm không khí mát mẻ, nàng lại không hiểu nóng hai gò má lên.
Hắn trầm thấp một tiếng, tiếng nói còn khàn khàn như vừa tỉnh ngủ: "Ồ, tỉnh rồi à?"
Nàng vội quay mặt đi, chỉ cho là có người này ở bên sẽ là một đêm không ngủ, không ngờ là vẫn ngủ thật ngon.
Đột nhiên nhớ tới ly trà kia, chuyển ánh mắt đi tìm. Màn gấp thấp thoáng khắp mọi nơi, đâu còn bóng dáng nước trà, chỉ thấy ly trà nhỏ trống rỗng trên bàn trà bên giường, không khỏi sửng sốt.
Dung mạo của Hách Liên Du dưới màn lụa hiện tuấn lãng vô song: "Đêm qua khát quá, thuận tay lấy uống, nên cám ơn trà ngon của Mạn Nhi."
Cung nữ đằng sau che miệng cười trộm, thanh âm nhỏ nhất, lại nghe được rõ ràng: "Ngươi xem xiêm y nàng mặc, áo đỏ phối quần vàng, thật quê mùa." 
Thù Nhi chắc hẳn là đang rất nóng nảy, nhất thời không nói gì. Thượng Quan Mạn nghe được cũng thấy lạ. Thù Nhi từ trước đến nay mặc đồ trắng trong thuần khiết, hôm nay sao mặc đồ màu mè như vậy. Tuy là như vậy, nhưng không thể để cho người ngoài khi dễ người trong nhà.
Chợt nghe một tiếng cười khẽ bên người. Hách Liên Du chậm rãi đứng dậy xuống giường, bước đi đến dưới cửa. Một tay của hắn quấn lụa trắng vòng trên cổ, tay kia khoanh lại sau lưng, tia nắng ban mai tràn ngập màu xanh nhàn nhạt, càng làm nổi bật lên bóng lưng hắn nhu hòa.
Trên nệm gấm, chỗ hắn từng ngủ có một vết hằn.
Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng đảo mắt, rồi trực tiếp lấy địch y khoác ngoài. Cửa điện khéo léo mở ra một độ rộng vừa phải, làm cho người ngoài khó nhìn trong phòng. Bọn họ thấy Thượng Quan Mạn mặc chỉnh tề bước ra điện, nhất thời đều sững sờ. Nàng hơi nhướng lông mày: "Còn không dẫn đường."
Cung nữ bưng bồn vàng khăn ướt xấu hổ vội đáp: "Vâng" rồi vội vàng rút lui. Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng liếc qua bên cạnh, quả gặp Thù Nhi không rên một tiếng đứng ở một bên, sắc mặt ửng đỏ, có lẽ vừa rồi thẹn quá hoá giận.
Nàng hơi dò xét, áo nhỏ màu tím ánh hồng, cung nữ không thể mặc đồ đỏ, chỉ có màu tím đỏ quý nhân không thích thì có thể mặc. Thù Nhi mặc lên người, lại càng nổi bật làn da trắng muốt, dải lụa bên hông cùng màu, rũ xuống dọc theo váy dài vàng nhạt. Bởi vì cực nhạt, hai màu phối với nhau thật xứng, cũng không có cảm giác tương phản. Đám cung nữ kia lại phóng đại như vậy, nhưng mà Thù Nhi mặc loại xiêm y tươi đẹp này thật đúng là hiếm thấy.
Chưa đến Phượng Tê điện, bên kia đã truyền chỉ, thân thể Hà Hoàng hậu không khỏe, miễn thỉnh an, cho Đế Cơ phi tần giải tán. Trên đường đi gặp Ngô Tiệp Dư, thấy nàng liền cười hỏi: "Cố Sung Viện vẫn mạnh khỏe chứ?"
Thượng Quan Mạn khách sáo đáp: "Tiệp Dư quan tâm, mẫu thân khôi phục khá nhiều rồi."
Ngô Tiệp Dư có khuôn mặt trăng sáng như Diệu Dương, cười rộ lên gò má sẽ có lúm đồng tiền nhẹ nhàng, làm cho người ta cảm thấy dễ dàng thân cận. Thượng Quan Mạn thật ra cũng không phản cảm, nói chuyện phiếm vài câu, đôi mắt của Ngô Tiệp Dư ôn nhu nhìn nàng: "Đúng lúc nhàn rỗi, không biết có thể đến chỗ Cố tỷ tỷ một chút không." Còn chưa chờ nàng lựa lời từ chối, Diệu Dương vui vẻ ra mặt: "Tốt lắm tốt lắm, muội thích đến chỗ Lâm Quan tỷ tỷ nhất." Tươi cười sáng lạn tung tăng như chim