Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.
đám người, Thù Nhi lại lẫn mất xa xa, cúi đầu đứng ở sau.
Đúng rồi, trong những cung nữ này phần lớn đến từ Phượng Tê cung của hoàng cung. Tất nhiên tự cho mình siêu phàm, xem thường thị nữ nho nhỏ của một Đế Cơ vô danh, chỉ sợ ngay cả nàng Đế Cơ này cũng sẽ không để ở trong mắt.
Không đếm xỉa tới cười nói: "Thù Ly cung không thể so với cung điện của những chủ tử khác, các vị bị sai tới nơi này, thật là ủy khuất."
Quả có người lơ đãng nhếch môi, nàng cười nhạt: "Nhưng quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Nếu đã tới Thù Ly cung, thì phải hiểu quy củ của Thù Ly cung ta. Thù Nhi là thị nữ sát bên của ta, ngày sau có gì không hiểu, hỏi nàng là được."
Chúng cung nữ tựa như không nghĩ tới nàng hoàn toàn không để ý mặt mũi Hoàng hậu, sắc mặt đều biến đổi. Lời của Thượng Quan Mạn hiển nhiên tăng khí diễm cho Thù Nhi. Lúc này Thù Nhi nín nhịn hồi lâu, giờ có thể nghênh mặt nghiễm nhiên là đại cung nữ sai phái: "Chư vị tỷ muội mới đến, không rành tâm tính Điện hạ. Điện hạ yêu thích yên tĩnh, tất cả mọi chuyện bên người nàng do ta phục vụ đủ rồi, ủy khuất chư vị tỷ muội phụ trách quét tước ngoài điện là được."
Thượng Quan Mạn ung dung dạo bước, nghe lời nàng nói, không khỏi cười. Thù Nhi này, cũng có mấy phần thể diện.
Chúng cung nữ thật sự không muốn phục tùng, thấp giọng chế giễu: "Chẳng qua một cung nữ hạ tiện, ở chỗ này ra vẻ uy phong gì."
Thượng Quan Mạn đột nhiên dừng bước, xoay mặt nhìn sang. Điện tĩnh mịch, đôi mắt nàng trong suốt như hàn đàm, nhìn cũng cảm giác có lạnh lẽo. Nàng cũng không nói chuyện, chỉ nhìn.
Thù Nhi cười nói: "Tỷ tỷ nói đúng, nô tỳ chẳng qua là một cung nữ cửu phẩm, không thể so với tỷ tỷ tôn quý. Nhưng nơi này là Thù Ly cung, nếu Điện hạ cho ta quyền sai khiến chư vị mà ta không làm, chính là lơ là nhiệm vụ." Nàng bỗng nhiên cao giọng nói: "Tỷ tỷ nói thế, lời xấu xa ra miệng, châm chọc thượng cấp, ngược lại phải bị trách phạt!"
Cung nữ kia trắng mặt, xoay mặt nhìn về Thượng Quan Mạn, trong lòng nàng nhất định là không tin. Thượng Quan Mạn dám can đảm không để ý mặt mũi Hoàng hậu trừng phạt nàng. Nhưng vị Đế Cơ kia chỉ đứng ở hành lang mỉm cười, da thịt nửa mặt thật trắng, vô cùng mịn màng, một nửa kia lại bị vết sẹo dữ tợn che kín, ẩn trong bóng đêm, cảm thấy thật đáng sợ.
Thanh âm Thù Nhi truyền sâu xa: "Hoàng hậu nương nương từ trước đến giờ môn quy sâm nghiêm, sao lại dung túng tỳ nữ mắt không thấy người trên. Nô tỳ bất tài, liền thay Hoàng hậu nương nương và Điện hạ trách phạt nô tỳ này." Nàng cười ngọt ngạo, cười dài nói: "Ban đêm Điện hạ không có người nào làm nhiệm vụ, liền làm phiền tỷ tỷ quỳ gối trước cửa trực cả đêm đi..."
Thượng Quan Mạn đã đứng thẳng thân thể, chậm rãi trở về điện.
Trong điện cũng không đốt đèn, bị ánh vàng ngoài cửa sổ hắt vào. Chỉ thấy hình dáng mơ hồ, yên tĩnh, duy nghe thấy nhịp tim mình, viết lên những dòng chữ thanh lệ trên giấy Tuyên Thành tuyết trắng trên bàn dưới cửa: "Từ sau khi mây mưa phân tán, nhân gian không đường đến nhà tiên." Bút đến chữ "nhà", ánh mực nước nhẹ nhàng, chưa khô đi, chiếu ngoài cửa sổ, nhìn thật chân thiết.
Đầu ngón tay không tự chủ dừng lại, ngước mắt thẳng tắp nhìn về phía bên trong phòng.
Nàng nhớ rõ, nhất thời cao hứng, nói ra câu này, viết đến chữ "nhà" cuối cùng dừng lại không còn cách viết tiếp. Chuyện cũ đã thành hồi ức, nàng cần gì phải giữ trong lòng, liền quăng bút.
Vừa ra cửa không đến nửa tiếng, nơi này đã có khách không mời mà đến.
Lạnh lùng nhìn khắp lượt trong phòng, có thể giấu người cũng chính là bình phong màn lụa kia. Nội thị ngoài điện đều là tâm phúc cung khác. Bỗng nhiên phát hiện, quay đầu lại, có thể bảo vệ nàng cũng chỉ còn mình. Trong tay áo cất giấu tên nhọn, từ hôm bị khi dễ, nàng thường xuyên giấu ở bên cạnh.
Cất bước, xoay người, con ngươi quyết tuyệt hung ác. Tên nhọn trong tay áo nhanh như sét, ngang qua phòng tối, đâm thẳng bình phong.
Một luồng ánh sáng trắng thoáng qua, thân hình mơ hồ trong bình phong, chỉ cảm thấy quen thuộc, hô hấp của nàng hơi chậm lại. Tiếng kêu ngưng ở nơi cổ họng, đã không còn kịp nữa. Bóng người trong bình phong tựa như cũng mới cảm thấy, vụt tránh đi nhưng vẫn chậm.
Chỉ nghe một tiếng kêu rên, máu khắp màn lụa tuyết trắng.
Trên tay đau xót, người nọ nắm dây thừng, thuận thế kéo. Thân thể không tự chủ được bị túm đến gần, cằm bị một đôi tay lạnh như băng chế trụ. Bởi vì bị thương, tiếng nói thô trầm khẽ vang ở bên tai: "Mạn nhi thật là thủ đoạn."
Thanh âm mặc dù đã khan đi, hơi thở vẫn còn trầm ổn. Nghĩ đến vừa rồi vụt tránh đi thoát khỏi chỗ hiểm, nhưng mũi tên nhọn của nàng mong muốn chính là một chữ "Nhanh", chú ý hung ác chuẩn. Trong nháy mắt bị mất mạng, hắn có thể trốn tránh, dĩ nhiên không tầm thường.
Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, chỉ nghe máu xuôi theo tay áo tích tích chảy xuống, đọng lại bên chân. Chóp mũi ngửi thấy mùi tanh, xen lẫn hương bạc hà trên người hắn. Nàng vừa kinh mà lại sợ, cảm thấy vết thương của hắn không nặng, lại cảm giác an tâm. Vạn loại ý niệm xông lên đầu, lại thành trả lời lại