Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1427 lượt.
ng đi tới cạnh cửa sổ, mở cánh cửa nhìn ra bên ngoài. Cũng may, trong phòng đèn sáng trưng, nhưng bên ngoài thì tối mịt, bọn họ lại nấp dưới tán lá, bà đảo mắt nhìn mấy lượt, cũng không phát hiện ra điều gì. Nhưng chính vì trong phòng sáng trưng, nên họ có thể nhìn rõ mồn một nét mặt của bà Diệp Tư Dung, Chu Tiểu Manh sợ đến nỗi không dám thở mạnh, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Hai người chết cứng tại đó, không dám nhúc nhích. May sao, bà Diệp Tư Dung rốt cuộc cũng đóng cửa sổ lại, buông rèm cửa xuống. Quả tim Chu Tiểu Manh gần như sắp nhảy ra ngoài, tai cô vừa khéo léo áp lên lồng ngực Chu Diễn Chiếu, bấy giờ mới phát hiện, tim anh ta cũng đập thình thịch vừa nhanh vừa gấp.
Cô đang định chế giễu Chu Diễn Chiếu mấy câu, không ngờ vừa ngẩng đầu lên, đúng lúc Chu Diễn Chiếu muốn cúi đầu xuống nói gì với cô, môi anh ta vừa hay chạm vào trán cô, cảm giác mềm mại khiến Chu Tiểu Manh giật nảy cả mình, thân hình nghiêng đi, suýt chút nữa lại rơi xuống dưới, cũng may cánh tay Chu Diễn Chiếu ôm chặt, níu giữ cô lại. Anh ta nói: “Em đừng có cựa quậy lung tung!”
Chu Tiểu Manh hơi ngượng ngùng, từ nhỏ ông Chu Bân Lễ đã đối xử với cô rất tốt, thường hay ôm cô đặt lên đùi. Nhưng khi cô bảy tám tuổi, ông Chu Bân Lễ đã coi cô như con gái lớn, không hay ôm ấp cô nữa, chắc để tránh ngờ vực, dẫu sao thì ông cũng chỉ là cha dượng của cô mà thôi. Chu Diễn Chiếu là anh trai, có lúc nhéo nhéo má cô một cái, cô cũng chưa từng nghĩ ngợi linh tinh bao giờ. Chỉ có điều, được Chu Diễn Chiếu ôm như thế này, cũng là lần đầu tiên từ khi trưởng thành, cô ở gần một người khác giới đến thế, mà người đàn ông này lại là anh trai cô, cô cảm thấy mình lẽ ra không nên đỏ mặt.
Chu Diễn Chiếu dường như cũng cảm nhận được, bèn nói: “Em ôm chặt lấy cành cây này, anh xuống trước, sau đấy em leo xuống theo.”
“Vâng.”
“Thế anh buông tay ra nhé?”
“Vâng.”
Sau khi tụt xuống gốc cây, mọi chuyện trở nên rất đơn giản, Chu Diễn Chiếu ngựa quen đường cũ, móc chìa khóa cửa sau ra mở cửa, rồi cùng cô lẻn ra khỏi biệt thự. Chu Diễn Chiếu đưa cô tới tận bên ngoài sân vận động, tìm chỗ hẹn, cả đám con gái trong lớp cô đều tụ tập ở đó, người nào người nấy hưng phấn như con chim nhỏ sổ lồng, lích cha lích chích. Cô hân hoan tìm tới đám bạn học, loáng cái đã quên sạch nỗi sợ hãi khi leo cây ban nãy.
Chu Diễn Chiếu không đi xem đại nhạc hội với cô, chỉ bảo: “Đồ trẻ con!” Anh ta hẹn người đi uống trà nói chuyện, khi buổi biểu diễn kết thúc mới đến đón cô. Khi ấy, Chu Diễn Chiếu vừa đổi chiếc mô tô Harley thứ ba, chở cô xuyên qua thành phố trong màn đêm, phố lớn ngõ nhỏ nhanh chóng bị quăng lại sau lưng. Gió lùa phần phật làm vạt tóc mai bên dưới mũ bảo hiểm của cô rối bời, chọc cả vào mắt. Chu Diễn Chiếu phóng xe quá nhanh, hoàn toàn chẳng để ý gì đến đèn xanh đèn đỏ và luật lệ giao thông, lúc rẽ ngoặt, thân xe gần như áp sát mặt đất, Chu Tiểu Manh sợ đến nỗi ôm chặt lấy eo anh ta. Lúc đi qua đầu con ngõ quen thuộc, có người huýt sáo miệng vỗ tay, còn có người gọi “Anh Mười”, hiển nhiên đều là người quen biết. Thoáng sau, liền có mấy chiếc xe khác chạy tới, theo sát phía sau bọn họ. Chu Tiểu Manh mới đầu không để ý, về sau càng lúc càng có nhiều xe hơn, cô mới phát hiện, không ngờ có đến mấy chục chiếc mô tô từ các ngõ nhỏ phố lớn tụ tập lại, theo sát phía sau hai người bọn họ.
“Anh ơi!” Cô muốn nhắc nhở Chu Diễn Chiếu, nhưng xe chạy quá nhanh, dù cô có hét lớn thế nào, âm thanh cũng bị gió cuốn đi mất. Đó là lần đầu tiên cô gặp Tiểu Quang, bấy giờ chỉ có xe của anh ta là cuối cùng vượt qua được bọn họ, đồng thời giữ vững ưu thế đó đến phút chót. Đích đến của cuộc đua xe là một đoạn cầu vượt chưa thông lộ, tất cả đều phanh lại trước khối xi măng trơn phản quang, Chu Diễn Chiếu chống một chân xuống, cởi mũ bảo hiểm ra nói: “Được lắm, Tiểu Quang, cậu lại thắng rồi!”
“Anh Quang thắng lần thứ ba rồi!”
“Nào nào! Hôn một cái đi!”
Cả đám người xung quanh đều làm rộn lên, Chu Diễn Chiếu xoay người lại, nói: “Hôm nay không được, hôm nay là em gái tôi.”
“Nói bậy! Không phải mới bao được em này, không nỡ nhường đấy chứ?”
“Hôn một cái cũng có mất miếng thịt nào đâu!”
“Phải đấy! Dám chơi thì dám chịu! Anh Mười, anh có phải loại người mất mặt thế đâu!”
Chu Tiểu Manh hoàn toàn không nghe rõ bọn họ đang nói gì, tiện tay gỡ cái mũ bảo hiểm xuống, đám người này vừa nhìn thấy mặt cô, lại càng làm dữ hơn, có kẻ còn huýt sáo miệng: “Thảo nào anh Mười không nỡ, quả nhiên vừa trắng lại vừa non!”
Sắc mặt Chu Diễn Chiếu sa sầm, còn chưa nói năng gì, Tiểu Quang đã lên tiếng: “Đừng làm loạn lên nữa, đây đúng là em gái anh Mười đấy, lúc tôi đến nhà anh ấy đã gặp rồi.”
“Em gái tôi, Tiểu Manh.” Chu Diễn Chiếu tiện tay vuốt mái tóc cô: “Sau này có gặp nó, phải ra dáng đàn anh đấy nhé.”
“Anh Quang không được nhẹ tay với anh ấy, thắng một trận hôn kiểu Pháp một cái, không thể vì là em gái mà bỏ qua được!”
“Đúng thế đúng thế!”
Chu Diễn Chiếu cũng không bực, cười hì hì hỏi Tiểu Quang: “Hôm nay đúng là phải xin lỗi cậu rồi, tôi thật tình không m