Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Tắc Tình Yêu

Công Tắc Tình Yêu

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.

ng trước, Chu Tiểu Manh mọc mấy cái mụn, cả ngày cứ rầu rĩ ủ dột, thở ngắn than dài, nằm trên giường mà cứ đấm nệm thùm thụp. Một hôm, Chu Diễn Chiếu về muộn, trèo qua cửa sổ chui vào, vừa hay trông thấy cô nằm khóc, liền giật nảy cả mình, còn tưởng cô tủi thân chuyện gì ghê gớm lắm, bèn ngồi xổm bên giường nhẫn nại dỗ dành hồi lâu mới hỏi được, thì ra trên trán cô mọc hai cái mụn to tướng, Chu Tiểu Manh cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp ai nữa.
“Ai mà chẳng mọc mụn chứ!” Chu Diễn Chiếu đã yên tâm, liền hung hãn chọc cho cô một cái: “Nghĩ ngợi lung tung cái gì, mấy hôm nữa là nó lặn mất thôi!”
“Có phải anh mọc mụn đâu mà!” Chu Tiểu Manh đang ở tuổi dậy thì, trái tính trái nết, tròng mắt đỏ lựng, cứ xuýt xoa mãi không thôi: “Anh biết cái gì chứ!”
“Ai bảo anh chưa từng mọc mụn.” Chu Diễn Chiếu hy sinh bản thân, bắt đầu dỗ dành cô em trái tính: “Bây giờ vẫn còn đây này, không tin cho em xem!”
“Ở đâu?”
Chu Diễn Chiếu vạch tai ra: “Ở sau tai ấy, xem đi!”
Chu Tiểu Manh đưa mắt nhìn, quả nhiên có thấy một cái mụn cơm, lại càng ấn sâu hơn: “Đến tận bây giờ anh vẫn còn mọc mụn à? Vậy tức là kể cả khi em già giống anh, cũng vẫn bị mọc mụn ư… hu hu hu hu… ” Cô vừa khóc được mấy tiếng, Chu Diễn Chiếu đã thò tay ra chọc lét: “Cái gì mà già giống anh chứ hả!” Hồi nhỏ bọn họ thường chơi đùa với nhau, Chu Diễn Chiếu biết cô có máu buồn, ngón tay còn chưa chọc vào nách, cô đã cười rũ ra, nên đây là chiêu hiệu quả nhất để cô đổi khóc thành cười. Quả nhiên, tay anh ta còn chưa chạm đến cánh tay cô, cô đã cười đến nỗi oằn người lại: “Anh ơi em sai rồi… được rồi…” Chu Diễn Chiếu cù thêm mấy cái nữa, toàn thân cô mềm nhũn cả ra, nói năng cũng lắp ba lắp bắp: “Xin lỗi rồi mà… anh tha cho em đi… anh… xin anh đấy… được rồi… người ta đã xin anh rồi mà…”
Cô cười đến nỗi sắp chảy cả nước mắt, muốn nói cũng thở không ra hơi, đành ngước đôi mắt long lanh đẫm nước lên nhìn Chu Diễn Chiếu, tỏ ý xin tha, đồng thời đẩy cánh tay anh ta ra, cong người lại cười lên mấy tiếng khúc khích, chợt thấy Chu Diễn Chiếu đờ người ra đó, hai bàn tay nắm chặt tấm ga trải giường bên cạnh cô, trên trán thậm chí còn có cả mồ hôi rịn ra. Chu Tiểu Manh không khỏi lấy làm kỳ lạ: “Sao thế ạ?”
“Không có gì, anh nhớ ra một chuyện quan trọng.” Sắc mặt Chu Diễn Chiếu hết sức khó coi: “Em ngủ trước đi, anh đi đây.”
Chu Tiểu Manh thấy anh ta như thể đang chạy trốn, đẩy cửa đi luôn thì thầm nhủ, chắc chắn lại quên chuyện gì quan trọng của ông Chu Bân Lễ rồi, bằng không sao lại cuống cả lên như thế.
Nhưng đối với Chu Tiểu Manh năm mười sáu tuổi, có thể trốn ra ngoài xem biểu diễn ca nhạc đã là khoảnh khắc tột cùng vui sướng, tột cùng rực rỡ của quãng đời thiếu nữ rồi. Niềm hưng phấn của buổi biểu diễn, cộng với sự kích thích khi đua xe, giờ lại ngồi ở đây ăn đêm, xung quanh toàn những người trẻ tuổi ngông nghênh ngạo ngược, cảm giác này thật quá thích thú, giống như thể trong đêm tối đột nhiên nở đầy hoa tươi, khiến cô cảm thấy mình đang ở giữa một thế giới mới mẻ. Dù Chu Diễn Chiếu nhắc nhở sẽ mọc mụn, nhưng cô cũng chẳng buồn nhớ lại buổi tối quái lạ cách đấy hai tháng, chỉ quay sang Chu Diễn Chiếu làm mặt quỷ, rồi ăn sạch chỗ ngao còn lại.
Chu Diễn Chiếu và những người khác đều uống bia, cả két bia được mang lên, mỗi người một chai, thoáng cái đã hết sạch, tựa như uống nước ngọt có ga vậy. Thấy Chu Tiểu Manh lột vỏ tôm bị đâm chảy máu tay, Chu Diễn Chiếu không cho cô ăn nữa, nói: “Trẻ con buổi tối ăn nhiều quá không tốt đâu.”
“Có anh mới là trẻ con ấy!” Chu Tiểu Manh bừng bừng phẫn nộ: “Em mười sáu tuổi rồi!”
“Thì đúng rồi, đừng nghe lời anh trai em.” Bên cạnh có người đùa bỡn: “Năm mười sáu tuổi anh ấy đổi tới mấy cô bạn gái rồi đó!”
“Em gái à, em biết bạn gái của anh trai em bây giờ là ai không?”
“Bông hoa của thành phố Nam Duyệt đấy!”
“Hôm nào bảo anh trai dẫn về cho mà xem mặt!
Một đám mồm năm miệng mười nói cho Chu Diễn Chiếu không xuống thang nổi, dù anh ta như ông cụ non, nhưng dẫu sao cũng vẫn còn trẻ, da mặt không được tường đồng vách sắt như sau này. Anh ta đành đối đáp qua loa với họ một hồi, sau đó bảo phải đưa Chu Tiểu Manh về nhà, vì ngày nào cô cũng đi ngủ lúc mười giờ rưỡi, hôm nay thực sự đã muộn quá rồi.
Cả đám người cứ như vậy giải tán, người nào lên xe người ấy, lao vút đi tứ tán trong làn gió đêm. Lúc Chu Diễn Chiếu phóng xe, Chu Tiểu Manh ngáp liên hồi, rồi ôm eo anh ta, gối đầu lên lưng, ngủ thiếp đi. Cô thực sự quá mệt, cũng đã buồn ngủ lắm rồi. Cuối cùng, khi Chu Diễn Chiếu lay cô tỉnh dậy, bọn họ đã vào đến trong vườn, ở ngay bên dưới gốc cây lớn.
Chu Tiểu Manh dụi dụi mắt: “Sao đã đến đây rồi?”
“Anh cõng em vào đấy.” Không hiểu sao, giọng Chu Diễn Chiếu đầy vẻ châm chọc: “Ngủ như heo ấy! Có ném em xuống cống em cũng chẳng biết. Sao không nhìn con gái con đứa nhà người ta xem, có ai giống em đâu, cái miệng mình cũng không quản được, ăn đến nỗi béo ú lên! Nặng chết đi được!”
Chu Tiểu Manh cảm thấy những lời này hết sức chối tai, xưa nay cô tuyệt đối không chịu thua ai về miệng lư


Pair of Vintage Old School Fru