Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Copy Mối Tình Đầu

Copy Mối Tình Đầu

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.

Bởi vậy, trong thời gian tôi ở đây, hãy để cho tôi có những kỉ niệm đẹp, được không?"
Anh quay người lại nhìn cô, dưới ánh trăng mờ ảo, Hàn Tú nhận thấy trong đôi mắt anh chất chứa bao nhiêu tình cảm.
Cô vẫn không hiểu những gì anh nói, bèn hỏi lại: "Cái gì mà "công việc khó chịu" chứ? Tôi không hề làm thế". Cô chưa từng ghét bỏ anh, chỉ đang trốn tránh anh, tránh nhìn thấy anh, tránh nghĩ đến một số chuyện không nên nghĩ đến mà thôi.
"Đã muộn rồi, đi vào nhà thôi! Đầu của tôi đau quá!". Tiểu Thất đặt chùm chìa khóa vào lòng bàn tay Hàn Tú rồi quay người lại, đi vào nhà, bật đèn lên.
Hàn Tú ngây người, đứng chôn chân ở cửa, nhìn theo dáng người cao lớn của anh đang chậm rãi bước về phía thư phòng.






Món quà đầu tiên đến từ địa ngục
Tám rưỡi sáng hôm sau, Hàn Tú mới ngủ dậy, Tiểu Thất đã ra khỏi nhà từ lúc nào. Cô mở cửa phòng ngủ, thấy một tờ giấy dán trên cửa, ghi mấy chữ: "Trong nồi có cháo ngân khởi cúc hoa [1'>".
[1'> Thành phần gồm có: Gạo nếp, hoa cúc, cẩu khởi, ngân nhĩ, mật ong.
Tiểu Thất đã từng nói gan của cô không tốt nên sắc mặt nhợt nhạt, ảm đạm, thất thần, nên ăn cháo ngân khởi cúc hoa để điều hòa khí huyết.ư
Chữ viết trên tờ giấy rắn rỏi, mạnh mẽ như rồng bay phượng múa, nhìn nét chữ có thể đoán được người viết có tính cách nghiêm nghị, cứng cỏi. Trước đây, cô thường nói với Đường Trạch Tề rằng chữ anh quá cẩu thả, nguệch ngoạc, làm người khác không phân biệt nổi đông tây nam bắc. Xem ra bốn năm ở Mỹ chẳng những không khiến anh quên đi cách viết chữ Hán mà còn cải thiện nét chữ cho anh. Lẽ nào khi ở nước ngoài, ngoài việc học mấy chữ cái a, b, c anh còn luyện thư pháp hàng ngày hay sao?
Cô nhìn lướt qua người đối diện, người phụ nữ mập mạp sở hữu khuôn mặt "vừa nhìn đã muốn đánh" kia chính là Vương tiểu thư, kẻ luôn hận là không thể dùng kính hiển vi soi từng hạt bụi trên mặt đất.
Cô đằng hắng rồi cất giọng: "Vương tiểu thư, nếu có việc gì thì chị có thể nói với tôi!"
Nghe Hàn Tú nói thế, vị Vương tiểu thư đó bỗng mở rộng đôi mắt híp lên 1cm, nhưng chỉ vài giây sau đã trở về nguyên trạng, cô ta hếch chiếc mũi tinh tinh của mình lên và nói: "Thì ra cô là người phụ trách, tuy hai chúng ra có quen biết ít nhiều nhưng tôi nghĩ, có nói chuyện này với cô cũng vô ích, tôi nhất định phải báo cáo với cấp trên của các cô mới được."
"Thật ngại quá, Vương tiểu thư, tôi chính là người phụ trách cao nhất của Đại Chúng Bảo Khiết". Hàn Tú mỉm cười, giọng nói ôn hòa, nhưng trong lòng thì lại nghĩ: "Hừm, ai thèm quen biết với mụ đàn bà biến thái như chị chứ?"
Lần này, Vương tiểu thư mở to đôi mắt híp của mình lên những 2cm, chiếc mũi tinh tinh nở ra vừa to vừa tròn: "Cô chính là người phụ trách cao nhất?"
"Vâng. Xin hỏi có vấn đề gì không ạ?". Hàn Tú vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng.
Vương tiểu thư lập tức thay vẻ mặt kinh ngạc bằng thái độ đáo để: "Được rồi, nếu cô đúng là người phụ trách cao nhất của công ty thì tôi vào thẳng vấn đề luôn. Gọi Tiểu Thất của công ty cô ra đây ngay!"
Nghe thấy cái tên Tiểu Thất phát ra từ miệng của Vương tiểu thư, Hàn Tú hết sức ngạc nhiên. Cô liền quay sang hỏi mọi người xung quanh: "Rốt cuộc đã có chuyện gì thế?"
Dì Vi xông ra, bảo: "Hàn tổng, cô đừng quan tâm đến cô ta! Cô ta là đồ tâm thần, đồ dở hơi!"
"Này, bà ăn nói kiểu gì thế hả? Cẩn thận không tôi tố cáo các người tội phỉ báng đấy!". Vương tiểu thư hét lên đầy tức giận.
"Thôi, không cãi nhau nữa! Có chuyện gì, chúng ra vào trong rồi nói!". Hàn Tú ngăn hai người phụ nữ như đang muốn xông vào, giằng xé nhau ra rồi nói với những người còn lại: "Mọi người đi làm việc của mình đi! Hôm qua, ai cùng Tiểu Thất đến nhà Vương Tiểu Thư dọn dẹp thì theo tôi vào phòng làm việc!"
Từ lúc thành lập công ty đến nay, đây là lần đầu tiên khách hàng tìm đến tận nơi, trực tiếp kiến nghị về dịch vụ với lãnh đạo, hơn nữa, một khi dì Vi đã dám nói khách hàng là "đồ dở hơi" thì chắc chắn sự kiện không hề đơn giản.
Nghĩ thế, cô bèn nói: "Làm phiền Vương tiểu thư, chị cũng theo tôi vào phòng làm việc nhé! Bất kể đã xảy ra chuyện gì, công ty tôi cũng sẽ xử lí hợp tình hợp lí nhất. Tiểu Hứa, đỡ Vương tiểu thư vào phòng tôi!"
Vương tiểu thư chỉ "hừm" một tiếng rồi vịn vào tay Tiểu Hứa, tập tễnh bước vào phòng làm việc của Hàn Tú, ngồi xuống sô pha. Hàn Tú rót cho chị ta một ly nước. Sau đó, dì Vi và dì Tiết cũng bước vào.
"Vương tiểu thư, chị nói xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?". Hàn Tú lên tiếng.
Chị ta hét rống lên như đang lên đồng: "Hôm qua, nhân viên bên công ty cô là Tiểu Thất và hai bà dì đây sang nhà tôi làm vệ sinh. Tôi mới chỉ nói các người dọn dẹp không sạch sẽ, vậy mà nhân viên Tiểu Thất bên các cô đã đẩy tôi ngã xuống đất, làm một bên chân của tôi bị sai khớp. Hôm nay, tôi phải tập tễnh đến đây để đòi lại công bằng cho mình. Hoặc là anh ta phải chi trả tiền thuốc men, tiền bồi dưỡng, tẩm bổ và chi phí tổn thương tinh thần, hoặc là công ty các người phải đền bù thiệt hại cho tôi."
Dì Vi bỗng nhảy dựng