Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.
ại trào dâng trong lòng.
Không biết vì lí do gì mà gần đây, cứ nghĩ đến Tiểu Thất là đầu óc cô lại ong lên, vừa nãy cũng thế, khi bất ngờ nhìn thấy anh, cô lại thiếu tỉnh táo đến mức va vào nhân viên phục vụ, tự chuốc lấy rắc rối cho mình.
Tan ca xong, anh làm những chuyện gì, rõ ràng chúng chẳng hề liên quan đến cô. Anh đi lại cùng ai, kết bạn với ai, đúng ra cô chẳng nên quan tâm. Anh đến những nhà hàng sang trọng, "câu" mấy người phụ nữ giàu có thì đã sao? Anh cũng chẳng có nghĩa vụ phải ngày ngày nấu ăn, hầu hạ một người vừa là bà chủ vừa là chủ nhà như cô. Vậy mà cô lại hành xử như một kẻ thất thần, làm cho mọi thứ trở nên hỗn loạn rồi rời khỏi đó theo một cách không thể nào ngớ ngẩn hơn.
Hàn Tú tự cười nhạo chính mình rồi chợt nhận ra, đã từ rất lâu rồi, cô không còn điên rồ đến mức đáng thương như thế này. Cô rửa sạch tay rồi day day thái dương, sau đó để tay ra sau đầu, đứng ngây người trước chiếc gương lớn.
Đột nhiên, Hàn Tú nghe thấy tiếng gõ cửa, tiếp đó là giọng Trần Mạnh Lễ: "Hàn Tú, em không sao chứ?"
Cô nhanh chóng bước đến, mở cửa ra. Trần Mạnh Lễ đang đứng bên ngoài, cau mày nhìn Hàn Tú, thấy chiếc váy của cô bị bẩn liền nói: "Thật ngại quá! Mời em ăn được một bữa mà lại làm hỏng cả chiếc váy của em rồi."
Hàn Tú xua xua tay: "Không phải lỗi của anh, đấy là do tôi bất cẩn quá thôi."
"Hay là chúng ta đến cửa hàng để mua một chiếc váy khác cho em nhé!"
"Không cần đâu, chỉ là một chiếc váy thôi mà. Chẳng sao cả."
"Vậy chúng ta đi thôi!". Trần Mạnh Lễ lịch lãm nghiêng người cho cô bước qua.
Lúc quay trở ra phòng ăn, Hàn Tú cố ý đi bên trái của Trần Mạnh Lễ để tránh nhìn về phía Tiểu Thất.
Vô tình trông thấy Tiểu Thất trong nhà hàng, Trần Mạnh Lễ hơi ngạc nhiên, liền dừng bước, quay sang hỏi Hàn Tú: "Hàn Tú này, vị tiên sinh đang ngồi đằng kia trông quen quen, có phải là nhân viên mới đến công ty em tháng trước không?"
Hàn Tú liếc sang phía đó rồi gật đầu: "Hình như thế."
"Sao cậu ta lại có mặt ở đây nhỉ? Người phụ nữ ngồi đối diện trông cũng rất quen, hình như là giám đốc điều hành của một hãng mĩ phẩm. Tại sao hai người bọn họ lại quen biết nhau nhỉ?"
Khóe miệng Hàn Tú khẽ giật giật: "Anh lắm chuyện quá đấy! Hết giờ làm, nhân viên thích đi đâu, làm gì là quyền của người ta, chúng ta sao có thể quản lí cuộc sống riêng tư của họ chứ? Nếu anh hiếu kì thì ngày mai nhờ mấy người anh quen trong giới báo chí nghe ngóng thử xem!"
Nói xong, cô nhanh chóng bước ra khỏi nhà hàng, bỏ lại Trần Mạnh Lễ ở phía sau, không biết rằng anh thoáng nghiêm mặt lại.
Tiểu Thất nhìn Trần Mạnh Lễ, hai người cùng khẽ gật đầu để chào nhau.
Mãi cho tới khi bóng của hai người đó biến mất hẳn khỏi nhà hàng, Tiểu Thất mới thu lại ánh mắt, cầm cốc rượu trong tay, cúi đầu im lặng.
Ngồi đối diện với anh, Alice mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi: "Cô ấy là bạn gái của cậu à?"
Tiểu Thất không nói gì, chỉ lặng lẽ uống hết ly rượu này rồi lại rót đầy một ly khác, uống như điên như dại.
Thấy thế, Alice bất giác mỉm cười, vừa lắc ly rượu vừa nói: "Cậu uống rượu kiểu này, làm lãng phí rượu ngon là chuyện nhỏ, nhưng uống say lại là chuyện lớn. Tôi không đưa cậu về nhà được đâu."
"Tôi tự biết đường về nhà, không cần chị phải đưa về". Tiểu Thất đáp.
Alice vẫn giữ nụ cười mỉm trên môi: "Xem ra cậu rất thích cô gái đó, tôi đoán cô ấy chính là người khiến cậu nói chỉ muốn làm việc ở công ty vệ sinh, không nỡ rời đi."
Tiểu Thất ngây người ra, lặng nhìn ly rượu đang cầm trong tay, ánh sáng từ chiếc đèn chùm trên trần nhà chiếu vào khiến chỗ rượu vang trong ly rực rỡ lên một màu đỏ như ngọc, đẹp một cách mê hồn.
Đặt ly xuống bàn, anh nói: "Thành thật xin lỗi chị, tôi muốn về sớm một chút."
Alice nghiêng nghiêng đầu, cười nói: "Được, cậu về đi! Tôi sẽ thu xếp chuyện hợp đồng giữa cậu và công ty B&G chúng tôi, còn về việc đến B&G làm việc, tôi khuyên cậu nên suy nghĩ thật kĩ rồi mới trả lời chúng tôi. Tôi vẫn hi vọng cậu sẽ đảm nhiệm vị trí quản lý tổ Nghiên cứu, Sáng tạo và Phát triển sản phẩm mới ở B&G. Cậu còn rất trẻ, phải mạnh dạn tiến về phía trước. Nếu cậu vẫn kiên quyết chọn công việc vệ sinh thì tôi sẽ không ép cậu, nhưng thực sự tôi cảm thấy đáng tiếc, tôi nhận thấy cậu rất thích cô gái vừa rồi, nếu chỉ là một nhân viên vệ sinh mà cậu muốn có một tình yêu tươi đẹp, xây dựng gia đình nhỏ của riêng mình thì sẽ rất vất vả và khó khăn. Hãy suy nghĩ kĩ về lời đề nghị của tôi! Còn về mặt đãi ngộ, cậu có yêu cầu gì thì cứ nói, công ty B&G chúng tôi tuyệt đối không bao giờ bạc đãi những nhân tài như cậu, phần trăm từ lợi tức của sản phẩm mới cũng không trả thiếu cậu một đồng."
"Cảm ơn thịnh tình tiếp đãi của chị hôm nay, tôi xin phép đi trước đây". Tiểu Thất gật đầu lịch lãm chào Alice rồi rời khỏi nhà hàng.
Alice rất thích cậu thanh niên này, cậu ấy không nhiều lời, cương nghị, lại tài năng, nếu chỉ nhìn qua thì có thể tưởng là ngốc nghếch nhưng thực ra, cậu ấy rất thông minh, sáng ý. Công ty mĩ phẩm của Alice