Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Copy Mối Tình Đầu

Copy Mối Tình Đầu

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341816

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1816 lượt.

ho anh bá chiếm.
Không hiểu vì sao, càng nhiệt tình, nóng bỏng, càng ngọt ngào thì cô lại càng bất an. Cảm giác bất an đó khiến người ta hoàn toàn mất phương hướng.
"Em đang nghĩ gì thế?". Tiểu Thất tắm xong, nhìn thấy Hàn Tú ngây người đờ đẫn nằm trên sô pha liền ngồi xuống, dựng cô dậy, ôm cô vào lòng.
Nghịch ngợm như một chú mèo con, Hàn Tú di di ngón tay, vẽ những vòng tròn lên ngực anh. Cô rất thích sờ vào những thớ thịt săn chắc của anh, tuy rằng nó cứng như đá, khi va phải, cô thấy rất đau, nhưng cả cơ thể anh lại tràn trề sinh lực, khiến người ta chẳng thể nào kiềm chế được.
"Không có gì, chỉ là em đang nghĩ ngày mai sẽ nộp bản thiết kế giúp Trần Mạnh Lễ, mong rằng giấc mơ thời niên thiếu của anh ấy có thể trở thành hiện thực". Cô còn lâu mới nói cho anh biết là cô đang "tận hưởng" thân hình quyến rũ của anh.
"Ờ...". Anh dài giọng. Chắc cái này được gọi là "lòng ghen tuông" ấy mà. Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, im lặng một lát rồi ngập ngừng nói: "Tuần sau... anh muốn xin nghỉ phép vài ngày."
Cô ngước khuôn mặt nhỏ xinh lên nhìn anh, vô cùng ngạc nhiên: "Anh phải đi đâu sao?"
"Không phải là ra đi đâu". Anh xoa đầu cô. Nhận ra rằng cô lo sợ anh sẽ ra đi, cảm giác day dứt và không nỡ rời xa ngập tràn trong trái tim anh.
Hàn Tú cố tỏ ra bình tĩnh: "Vậy là vì chuyện gì chứ?"
"Thì chuyện nghiên cứu, phát triển thứ thuốc cao mà em nói là vừa đen vừa hôi đó". Anh cụp mắt xuống, không nhìn Hàn Tú, tránh để cô nhận ra tâm trạng phức tạp của mình lúc này.
"Anh đã bán nó cho công ty mĩ phẩm B&G rồi sao?"
"Ừ. Anh sẽ tìm cách loại bỏ mùi hôi của nó để em có thể dùng được". Nói rồi Tiểu Thất lấy một tờ giấy ở dưới bàn trà ra, đưa cho cô: "Đây là tấm chi phiếu mà chị Alice trả trước cho anh, em cầm lấy đi! Sau này, anh kiếm được bao nhiêu tiền, em cứ giữ hết nhé!"
Nghe anh nói, Hàn Tú kinh ngạc tới mức không biết nói gì. Nhìn đi nhìn lại số tiền ghi trên đó đích thực là năm mươi ngàn đồng, cô vẫn chẳng dám tin vào mắt mình. Cô trả tấm chi phiếu cho anh, nói: "Ý anh là sao? Em không cần tiền của anh đâu. Em cho anh nghỉ phép nhưng vẫn trừ lương như thường đấy!". Trước đây, cô bắt anh lao động, kiếm thật nhiều tiền cho cô, nhưng bây giờ, khi được anh đưa cho tấm chi phiếu này, cô lại cảm thấy thực sự khó chịu.
Anh mím chặt môi, đẩy tấm giấy ra trước mặt cô lần nữa: "Coi như anh gửi tạm ở chỗ em đi! Có thể anh sẽ phải nghỉ phép dài ngày vì tình hình nghiên cứu chưa thể nói cụ thể được. Em cũng không cần phát lương tháng này cho anh đâu."
"Anh không muốn được phát lương tháng này sao? Tiền thưởng đã bị trừ sạch rồi còn gì. Thôi được rồi, trước mắt, em sẽ giữ tiền giúp anh, anh ngốc nghếch như thế, không khéo lại bị người ta lừa hết mất."
"Anh rất ngốc nghếch à?"
"Anh mà không ngốc nghếch hả? Không biết ai bị thương ở não, giống như một đứa trẻ con, suốt ngày hỏi cái này là gì, cái kia là gì, bắt người khác trả lời một vạn câu hỏi tại sao ấy nhỉ?"






"Tri thức chính là sức mạnh đó". Tiểu Thất ôm lấy cô từ phía sau lưng, không muốn để cô nhìn thấy vẻ mặt anh lúc này. Anh vùi mặt vào gáy Hàn Tú, mùi hương của cô khiến anh say đắm, đôi tay siết chặt hơn.
"À đúng rồi, nhờ vào hồng phúc của anh, Sam Sam trúng xổ số năm ngàn đồng, ngày mai, cô ấy mời chúng ta đi ăn thịt cừu nướng". Cô nói tiếp.
"Ồ, được thôi...". Anh chậm rãi đáp, hoàn toàn chẳng để tâm vào việc ngày mai sẽ làm gì mà chỉ tính xem lúc này nên thế nào, bàn tay lén lút thâm nhập vào trong áo ngủ của Hàn Tú, men theo đường cong diễm lệ, mềm mại của đôi bồng đảo, ngao du xuống tận bên dưới.
"Này, lần này không phải do em khiêu khích anh đâu nhé!". Mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ, cô trách khẽ. Mỗi lần anh ôm chặt cô vào lòng như thế này là y như rằng sau đó sẽ "xảy ra chuyện".
"Lúc nãy, em di di tay trên ngực anh, vẽ vòng tròn lên đó, không phải là khiêu khích thì là gì hả?". Giọng nói trầm trầm, ấm áp lại thêm chút ngữ khí "vô lại", cử động của bàn tay càng lúc càng táo bạo khiến cô bất giác rên rỉ.
Anh chàng đẹp trai lái xe họ Lạc, tên Tuấn Nam, vừa là đồng nghiệp vừa có thể xem là người yêu của Sam Sam. Bởi vì trước mắt quan hệ yêu đương giữa hai người đó tạm thời chưa xác định rõ ràng được, họ vẫn đang trong giai đoạn trao đổi tình ý, lúc có lúc không, lúc gần lúc xa, lúc nồng cháy lúc ảm đạm. Điều khiến Hàn Tú cảm thấy hơi buồn là trong quan hệ nam nữ, so với Sam Sam, cô chỉ mới tốt nghiệp trường "đại học chữ to".
Trên chiếc xe còn lại là hai cặp tình nhân khác, đều là bạn của anh chàng đẹp trai Lạc Tuấn Nam.
Sau gần hai tiếng đồng hồ lái xe, họ bắt đầu tiến vào một vùng núi hoang sơ, hẻo lánh. Chiếc xe vòng trái, vòng phải trên đường núi, đi được khoảng mười phút, họ nhìn thấy một ngôi làng chỉ có vài hộ gia đình ở sát cạnh nhau.
Hàn Tú không khỏi khâm phục mấy người kia khi họ tìm được chỗ ăn uống ở chốn heo hút này. Cứ nhìn thái độ niềm nở, nhiệt tình của chú nông dân họ Triệu thì biết, chắc chắn Lạc Tuấn Nam và bạn bè