Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Copy Mối Tình Đầu

Copy Mối Tình Đầu

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1806 lượt.

g lòng anh.
Mọi người mang theo rất nhiều hoa quả và rau củ về nhà. Cánh đàn ông say rượu gần hết nên trọng trách lái xe đành giao cả cho mấy chị em phụ nữ thay nhau gánh vác.
Chiếc xe lao đi vùn vụt, Tiểu Thất ngồi ở ghế sau ôm chặt lấy Hàn Tú đang ngủ say như chết. Đúng là "Ngày vui ngắn chẳng tày gang", anh chỉ muốn được ôm cô vào lòng cả đời như bây giờ, nhưng bắt đầu từ ngày mai, anh sẽ phải làm rất nhiều việc. Tương lai rốt cuộc sẽ ra sao? Anh không thể biết trước được.






Đó không phải là người điên mà là người thân của anh
Sau hôm đi chơi núi, đúng như những gì đã nói trước đó, Tiểu Thất không đến công ty làm việc nữa mà ngày nào cũng đi từ rất sớm, khi về nhà thì thường xuyên tỏ vẻ mệt nhọc, kiệt quệ. Nếu Hàn Tú có hỏi đã xảy ra chuyện gì thì anh chỉ trả lời ậm ừ dăm ba câu rồi chuyển sang chủ đề khác, khiến cô rất bực bội, nhưng nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi ấy, trái tim cô lại đau nhói, không đành lòng nổi nóng với anh được.
Hôm nay cũng thế, mới sáng sớm, Tiểu Thất đã ra khỏi nhà. Bình thường, dù không đi làm, anh vẫn trở về vào giờ tan sở, có khi còn về nhà trước cả Hàn Tú để nấu thức ăn cho cô. Nhưng hôm nay, lúc cô về đến nhà thì trời đã xẩm tối, nhà cửa vắng lặng, Tiểu Thất vẫn chưa về.
Hàn Tú gọi vào số di động của anh mấy lần nhưng không liên lạc được, chỉ nghe thấy tiếng thông báo đã cài đặt sẵn lạnh lùng của tổng đài: "Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau!". Tắt máy!!! Cô đành dập điện thoại.
Hàn Tú đi đi lại lại trong phòng, bồn chồn như kiến bò trên miệng chảo nóng. Kim đồng hồ trên tường đã chỉ sang số mười hai, cô càng lúc càng lo lắng, băn khoăn không biết có thật là anh đi nghiên cứu mỹ phẩm hay không nữa, bỗng nhận ra trái tim mình đang đập loạn nhịp, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh anh nằm ở bãi rác, máu me be bét...
Cô không dám nghĩ thêm nữa, ngước mắt nhìn anh, hỏi: "Rốt cuộc anh có chuyện gì vậy?"
"Không có gì đâu". Anh siết chặt vòng tay hơn nữa, vùi mặt vào cổ Hàn Tú, tận hưởng hương thơm toả ra từ người cô.
"Anh có thể thôi không nói những từ ấy được không? Hôm nay, anh lạ lắm, à không, phải nói là gần đây, anh rất lạ, hành tung vô cùng thần bí. Có thật là anh đi nghiên cứu mỹ phẩm không?"
"Anh thực sự không có chuyện gì hết". Tiểu Thất nhẹ nhàng đáp.
Nếu chỉ nhìn vào vẻ mặt bình thản như không của Tiểu Thất, có lẽ cô sẽ tin lời anh nói, nhưng nụ hôn ban nãy đã khiến cô nghi ngờ rằng anh đang gặp chuyện gì đó. Có có thể cảm nhận được những cảm xúc phức tạp của anh qua nụ hôn ấy, nhưng anh vẫn dùng khuôn mặt đó để che giấu mọi chuyện, không chịu nói ra bất kỳ điều gì.
"Được thôi, nếu anh đã không muốn nói thì em cũng không hỏi. Sau này, em không cho phép anh ôm em, hôn em nữa. Tránh ra mau!". Hàn Tú bực tức đẩy Tiểu Thất ra, quay người bỏ đi.
Anh cau mày, nắm chặt lấy tay cô, không chịu buông.
"Bỏ tay ra mau lên!". Cô vẫy mạnh tay anh ra rồi đi về phòng mình, sập cửa rất mạnh và khoá lại.
Nhìn thấy Hàn Tú giận dữ đi vào phòng, trái tim Tiểu Thất như bị ai đó bóp chặt. Nghĩ một lúc, anh bước đến trước cửa phòng, gõ nhẹ mấy tiếng.
"Mau đi đi! Em không muốn nhìn thấy mặt anh nữa."
Nếu là hồi trước, anh sẽ ngoan ngoãn rời đi, nhưng bây giờ, anh biết chắc rằng người phụ nữ của anh luôn nói một đằng, nghĩ một nẻo, càng nói không muốn gặp thì trong tim lại càng mong được gặp. Tình yêu làm người ta trở nên kì quặc như thế đấy!
"Xin lỗi vì anh đã nói dối em, mấy ngày hôm nay, anh không hề đi nghiên cứu mỹ phẩm, Anh đã đi khắp nơi để tìm... tìm... bố nuôi của anh. Nếu may mắn tìm được, anh sẽ dẫn em tới gặp ông."
Đưa bạn gái đến ra mắt bố mẹ là việc mà mọi người đàn ông đều nên làm. Dù thế nào đi chăng nữa, anh cũng là con người, cũng mong muốn tình yêu của mình được người thân chúc phúc. Anh nghĩ, nếu nhìn thấy cô, giáo sư Trương nhất định sẽ rất vui.
Nghe anh nói vậy, Hàn Tú bèn lập tức mở cửa, nói: "Anh đã nhớ lại những truyện trước kia rồi à?". Bốn năm trước, cô chưa bao giờ nghe Đường Trạch Tề nói là có bố nuôi, có lẽ chuyện nhận bố nuôi xảy ra khi anh đã ở Mỹ.
Tiểu Thất gật đầu: "Trong đầu anh... thỉnh thoảng xuất hiện vài cái bóng."
"Em làm vậy không phải là vì muốn nũng nịu, giận dỗi linh tinh đâu, em thực sự rất lo lắng, chỉ sợ anh gặp chuyện gì bất trắc thôi". Cô mím môi.
Anh mỉm cười, dịu dàng nói: "Anh biết".
Nhìn nụ cười của anh, Hàn Tú vẫn cảm thấy những mệt mỏi, muộn phiền ẩn hiện nơi chân mày của anh chưa hề biến mất. Rốt cuộc đã có chuyện gì khiến anh phải bận tâm như thế? Đường Trạch Tề của bốn năm sau đúng là đã thay đổi rất nhiều, rất nhiều, hai con người ở hai thời điểm giống như hai kẻ hoàn toàn khác nhau vậy...
"Anh mau ra tắm rửa rồi vào nghỉ sớm!"
"Ừ."






(2)
Hôm sau, Hàn Tú thức dậy từ sớm, nhưng Tiểu Thất còn dậy sớm hơn cả cô, thậm chí đã làm xong bữa sáng. Nhìn thấy vẻ mặt hốc hác của anh, H