Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: --> Thả An<!--

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.

g ra. Trông thấy tên hiển thị trên màn hình, anh ta ngoái đầu nhìn Diêu Ngạn mê man, lạnh nhạt nghe điện thoại: "Alô?".
Tưởng Nã chững lại: "Anh là ai?".
Miệng Thẩm Quan xếch lên, chẳng nói chẳng rằng ngắt ngang cuộc gọi, sau đó anh ta lại thuận tay tắt nguồn điện thoại.
Diêu Ngạn chôn đầu vào gối khó chịu "ưm ưm" hai tiếng. Thẩm Quan nhét điện thoại di động của cô về chỗ cũ, đắp lại chăn cho cô. Anh ta đứng thừ ra ở đầu giường một lúc rồi rời đi.
Đèn điện ở sân bay sáng chói mắt, tiếng phát thanh viên vang lên không ngừng nghỉ. Dấu vết kéo lê hành lý đan xen nhau trên nền nhà sáng loáng, mỗi ngày nơi này đã chứng kiến không biết bao nhiêu con người đến đến đi đi một cách vội vàng, hấp tấp.
Tưởng Nã dựa vào tường nhíu mày nhìn màn hình điện thoại tối đen. Anh gọi lại lần nữa nhưng lần này chỉ còn giọng trả lời tự động báo điện thoại đã tắt máy.
Trần Lập đi đến, anh ta cất điện thoại di động vào túi và nói: "Họ đang xã giao với khách. Chúng ta tới khách sạn đặt phòng trước."






Tưởng Nã gật gù, im lặng theo anh ta rời sân bay. Ngồi lên xe taxi, anh vẫn lặng thinh, không nói tiếng nào. Trần Lập mệt mỏi day trán: "Mấy ngày nay mệt quá, khó khăn lắm mới có thời gian đến đây". Anh ta cười nhìn Tưởng Nã: "Em không ngờ anh lại đồng ý đi cùng em. Anh cũng không tồi nha, định làm tấm gương tốt?".
Tưởng Nã buồn bực đáp "ừ", anh nhìn bên ngoài cửa sổ, không muốn nói chuyện.
Sân bay nằm khá xa khách sạn. Xe taxi hết chạy lại ngừng. Tắc đường vào buổi tối như thách thức tính nhẫn nại của người đi đường.
Tưởng Nã nóng lòng, anh không ngừng gọi vào số điện thoại của Diêu Ngạn. Trần Lập cũng lấy làm lạ, anh ta nói: "Gì thế? Anh bận à?".
Tưởng Nã cáu kỉnh buông lời: "Chú đừng nói chuyện với anh!".
Tưởng Nã nhìn chòng chọc Diêu Ngạn. Nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm, mặt anh xanh như tàu lá chuối, anh gạt Diêu Ngạn sang bên, xông thẳng về phía nhà tắm.
Diêu Ngạn gần như ngã ngửa vội vịn vào tay nắm cửa mới đứng vững được. Lúc này cô nhận ra đây không phải ảo giác, cô bất mãn gọi anh. Tưởng Nã túm lấy tay nắm cửa, đồng nghiệp bên trong chợt nói vọng ra ngoài: "Tiểu Diêu, em nói gì với chị? Chị nghe không rõ!".
Tay của Tưởng Nã sững lại. Diêu Ngạn tóm lấy anh, nói lắp bắp: "Anh... anh làm gì vậy?".
Tưởng Nã xoay người ôm Diêu Ngạn, anh oán trách cô: "Em làm gì mà uống say vậy hả? Trước đó, em ở cùng với ai?".
Diêu Ngạn lắc lắc đầu: "Đồng nghiệp, ban nãy họ chuốc rượu em!".
Tưởng Nã véo mũi cô, kéo cô đi ra ngoài. Diêu Ngạn thoáng tỉnh táo, cô loạng choạng bước theo anh: "Sao anh lại tới đây?".
Tưởng Nã nở nụ cười, đặt một nụ hôn lên má cô: "Anh nhớ em!" Hai người bước vào thang máy.
Diêu Ngạn đứng không vững, cô đổ người vào vòm ngực của anh. Anh cũng ôm chặt lấy cô, nhấc mông cô lên. Diêu Ngạn chới với, cô khó chịu vùng vằng.
Cửa thang máy mở toang, Tưởng Nã ôm cô đi ra, anh lặp lại câu hỏi lúc nãy: "Sau khi ăn xong, em ở cùng ai?".
Diêu Ngạn quàng tay quanh cổ anh, hai chân vùng vẫy cuối cùng cũng chạm được xuống đất, nháy mắt sau đó cô lại ngã vào lòng anh. Cô đáp: "Ăn xong Tiểu Hạ đưa em về!".
Tưởng Nã chau mày không hài lòng: "Nghĩ kỹ rồi hãy trả lời!" Anh ôm Diêu Ngạn vào căn phòng cao cấp, đá văng vali lúc nãy vội vàng nên vứt ngay ở cửa.
Diêu Ngạn đẩy anh, cô nhoài lên ghế sofa, càu nhàu: "Anh phiền thật!".
Tưởng Nã bám sát theo, anh vỗ "bốp bốp" vào mông cô. Diêu Ngạn đau nhói, cô ngoảnh lại đánh anh. Đôi mắt anh sầm xuống, anh chất vấn: "Rốt cuộc em ở với ai, ai nghe điện thoại của em!".
Diêu Ngạn ấm ức che mông: "Anh có bệnh à. Em đã nói là đi chung với đồng nghiệp, anh hỏi vặn gì chứ!" Mắt cô ngân ngân nước phản chiếu hình bóng anh. Giọng cô oán trách nghe như nũng nịu, làm mình làm mẩy.
Tưởng Nã chạm vào bàn tay đang giữ mông của cô, anh hỏi nhỏ: "Anh đánh em đau lắm à?".
Diêu Ngạn lắc đầu nguầy nguậy, đẩy ngực Tưởng Nã: "Anh đừng canh ba nửa đêm tìm em kiếm chuyện. Em muốn ngủ!".
Mái tóc dài thẳng mượt xõa sau lưng, bờ eo trắng ngần thoáng ẩn hiện, cô muốn lấy tay ra khỏi mông nhưng Tưởng Nã nắm chặt không buông. Anh đè Diêu Ngạn ngã ra sau, cúi đầu tìm miệng cô rồi hôn nhẹ lên mũi cô, anh xoa mông cô: "Ngủ với anh, hở?".
Mặt Diêu Ngạn nóng ran, miệng cô cong lên để mặc anh hôn đến nghẹt thở. Tưởng Nã nhấc mông cô, bế cô đi vào phòng tắm.
Tưởng Nã để cô ngồi lên bồn rửa mặt, đỡ lấy gáy cô, cuốn lấy đầu lưỡi cô triền miên. Anh với tay ra sau lưng Diêu Ngạn, cởi móc áo lót, dịu dàng vuốt ve theo vết hằn của dây áo.
Tưởng Nã ngừng hôn trong chốc lát cúi xuống nói: "Mua áo lót tốt cho em, tại sao em không mặc? Mặc mấy cái này hằn hết cả lên rồi." Anh xoa bóp đỉnh đồi non mềm của cô, yết hầu anh chuyển động: "Bảo bối này biến dạng thì làm sao bây giờ!".
Diêu Ngạn chặn bàn tay trên cúc áo trước ngực của mình, mặt cô đỏ ửng: "Anh tắm trước đi!".
Tưởng Nã cười mỉm: "Anh vừa ngồi máy bay vừa ngồi xe, sợ em chê anh bẩn, em tắm giúp anh nhé!".
Anh buông