Tác giả: --> Thả An<!--
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.
Diêu Ngạn đánh anh: "Đủ chưa? Trả điện thoại lại cho em!".
Tưởng Nã ném điện thoại sang một bên, lạnh lùng nhìn cô: "Như vậy bao nhiêu lâu rồi hả? Em không định giải thích về chuyện em với Thẩm Quan? Tại sao anh ta biết nhà cô họ của em, còn đưa em đi bệnh viện?".
Diêu Ngạn ngẩn người: "Trùng hợp thôi. Anh muốn hỏi gì?".
Tưởng Nã đanh giọng: "Anh không hỏi, anh muốn nghe em giải thích. Em làm gì sau lưng anh hả?".
Diêu Ngạn nhíu mày: "Đêm nhà em cháy, em ra ngoài mua thuốc cảm, đúng lúc gặp phải anh ta. Anh ta đi theo em, em vờ như không biết".
Diêu Ngạn kể lại mọi việc. Tưởng Nã nghe cô nhắc đến đêm hôm đó, sắc mặt anh thoáng đỏ lên, anh áy náy cắt ngang lời cô: "Anh hiểu rồi!".
Diêu Ngạn cười như không cười nhìn anh: "Hiểu rồi? Vậy tại sao anh giận?".
Tưởng Nã cắn miệng cô, chặn lời nói của cô: "Sau này lúc không có anh, em đừng uống say nữa!".
Hai người quấn quýt mây mưa trong phòng cả ngày. Đến khi màn đêm phủ xuống, Tưởng Nã mới để Diêu Ngạn đi.
Diêu Ngạn trở về phòng, cô tắm rửa rồi lên giường nằm. Đồng nghiệp kể chuyện hôm nay ở hội chợ, một lát sau chị ta cũng mệt nhoài thiếp đi. Diêu Ngạn mở mắt, bật đèn đầu giường, cầm di động cụp mi suy tư.
Cô khôi phục cài đặt gốc di động, tháo pin ra nhìn tới nhìn lui. Gần đây, Diêu Ngạn rất hay thần hồn nát thần tính, xác định điện thoại vẫn bình thường, cô mới yên tâm đi ngủ.
Hội chợ Canton đợt ba diễn ra năm ngày nhưng chỉ là chuyện trong chớp mắt. Trần Lập ở lại Quảng Châu vài ngày, lịch trình làm việc của anh ta tuân theo một vòng luẩn quẩn, ban ngày bàn chuyện kinh doanh, tối đến lại ngồi bàn rượu. Mấy người Diêu Ngạn rốt cục cũng được rảnh rỗi, không cần đi xã giao. Đồng nghiệp rủ Diêu Ngạn dạo phố. Đi một vòng hết gần nửa thành phố Quảng Châu, chị ta mua rất nhiều mỹ phẩm và quần áo, còn không ngừng khuyến khích Diêu Ngạn nên mua lấy một ít.
Diêu Ngạn mua đặc sản và mấy món đồ linh tinh xinh xắn cho Diêu Yên Cẩn. Trước khi đi ngủ, cô dọn dẹp hành lý, Tưởng Nã gọi tới: "Ngày mai sau khi xong việc, anh tới tìm em. Em về cùng anh, đừng đi một mình". Tưởng Nã thấp giọng nói tiếp: "Anh định mấy ngày này ở bên em nhưng không ngờ lại bận đến vậy".
Diêu Ngạn mỉm cười. Đúng lúc này, di động của cô vang tiếng tích tích báo có cuộc gọi khác gọi đến. Cô nói nhanh với anh rồi nghe cuộc gọi đó. Từ Anh nói: "Ngày mai em rảnh không? Cô vừa đến Quảng Châu".
Tim cô đập thình thịch: "Em rảnh".
Từ Anh mỉm cười: "Ngày mai, chúng ta cùng nhau đi ăn. Cô định ngày kia ra nước ngoài".
Tưởng Nã nhìn màn hình điện thoại tối đi, hai hàm răng của anh nghiến chặt, anh xoay người về phòng ăn. Thẩm Quan nâng ly: "Rượu này mùi vị không tồi".
Trong một căn phòng đậm nét cổ xưa bày đầy món ăn nóng sốt, bàn ăn và xà nhà bằng gỗ lim tạo cảm giác thanh nhàn, tự tại, khoảng không gian rộng như vậy mà chỉ có mỗi hai người bọn họ.
Tưởng Nã uống rượu, anh gật đầu khen ngợi: "Hơi mạnh".
Thẩm Quan Âmỉm cười, chạm ly với Tưởng Nã, anh ta từ tốn nói: "Hợp tác vui vẻ!".
Tưởng Nã xếch ngược mày, uống cạn một hơi.
Sau khi uống hết hơn nửa chai rượu lớn, nhiệt độ trong phòng dường như nóng lên. Đèn chùm cổ kính với hoa văn lá xanh, sen trắng, đàn cá tung tăng vui đùa dưới nước, mùi rượu tràn ngập trong phòng cũng nương theo chuyển động của đàn cá mà trở nên mê hoặc, ngây ngất.
Hai người chỉ mới gắp một chút thức ăn nhưng công việc đã bàn bạc được hơn nửa. Thẩm Quan nói: "Lâu rồi tôi không đến Lô Xuyên, không ngờ bây giờ chuyện làm ăn lại phát triển sang tận đó".
Tưởng Nã rót thêm rượu, anh hỏi: "Tại sao Thẩm tổng muốn đến đó?".
Thẩm Quan cười: "Tôi kinh doanh nhãn hiệu này nhiều năm, nay muốn phát triển lớn hơn. Lô Xuyên thuận tiện, thông suốt bốn phương".
Tưởng Nã tiếp lời: "Anh nói đúng, Lô Xuyên đi đâu cũng tiện. Quán bar và câu lạc bộ có khắp mọi nơi. Đồ uống cao cấp của anh phát triển sang đó chắc sẽ gặt hái được không ít đơn hàng!".
Đến nơi tham quan, Diêu Ngạn cảm thấy hơi chán. Dưới ánh nắng gay gắt, mọi cảnh vật đều trở nên tẻ nhạt. Các đồng nghiệp của cô lăng xăng tạo dáng chụp hình, cô nhanh chóng trở thành "nhiếp ảnh gia", ai ai trong màn hình cũng cười tươi rạng rỡ. Điện thoại của cô bỗng đổ chuông ngay lúc cô nhấn nút chụp hình ba người đồng nghiệp cùng nhảy lên.
Diêu Ngạn đưa máy ảnh cho đồng nghiệp rồi lẩn sang một bên nghe điện thoại. Sau khi nhận cuộc gọi, cô vội vã rời đi.
Xe taxi chạy chậm như rùa bò khiến Diêu Ngạn hối thúc liên tục. Tài xế chỉ phía trước: "Cô bé nhìn đi! Nếu phóng được thì tôi đã phóng từ lâu, tôi còn phải bảo vệ bằng lái của mình!".
Hơn nửa ngày sau mới tới được quán cafe đã hẹn, Diêu Ngạn xuống xe taxi, cô hít thật sâu, sải bước vào trong.
Không phải cuối tuần nên quán cafe cũng chỉ thưa thớt vài người. Tiếng kèn saxophone du dương hòa với hương thơm thoang thoảng trong quán.
Từ Anh ngồi trong một góc khuất sáng, bà vẫn ăn mặc giản dị, thoải mái như ngày nào. Mái tóc uốn đã hết độ cong được bà búi gọ