Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: --> Thả An<!--

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.

hật, khi đó cô đã hiểu, Từ Anh biết hết mọi rắc rối, bà nắm rõ ai đang tìm bà. Diêu Ngạn không hiểu ngọn nguồn, cô từng muốn tìm hiểu đến cùng nhưng bây giờ, cô không muốn biết thêm nữa.
Diêu Ngạn cầm tay bà, giọng cô khản đặc: "Em đưa sổ tiết kiệm cho cô!". Cô lấy túi xách, lấy bấm móng tay khều rách đường may ở góc túi, cô nói: "Em giấu sổ tiết kiệm trong này, nhà em không có chỗ giấu".
Dưới lớp vải thoáng lộ ra góc một gói cafe màu nâu, cô nhét nó sát vào trong, kéo sổ tiết kiệm đưa Từ Anh: "Đây cô!".
Từ Anh nhận lấy cuốn sổ tiết kiệm nhìn mặt ngoài vài giây, bà cười nói: "Vật ngoài thân, cô sao cũng được".
Hai người ngồi thêm một lúc rồi cùng ra khỏi quán cafe. Diêu Ngạn tỏ vẻ bình thản nói: "Hội chợ Canton kết thúc ngày hôm qua. Hôm nay, mọi người còn ở lại Quảng Châu, không biết lúc nào mới về".
Từ Anh nhìn cô, bà gật nhẹ đầu, đi vào ngân hàng gần đó rút tiền, sau đó chia tay Diêu Ngạn ở ngã tư.
Diêu Ngạn nhìn theo chiếc taxi chạy mỗi lúc một xa. Thừ người ra hồi lâu, cô cầm gói cafe dưới đáy túi kẹp lại vào khe hở.
Tưởng Nã gọi điện tới hỏi cô: "Em đang ở đâu?".
Diêu Ngạn xuôi bước trên con đường tràn đầy ánh nắng: "Em về khách sạn ngay. Anh định chiều về à?".
"Anh đặt vé máy bay xong rồi. Sao vậy? Em muốn ở chơi thêm mấy ngày?"
Diêu Ngạn nói: "Không có, em muốn về sớm. Em còn giữ một gói cafe lần trước, anh cần không?".
Tưởng Nã hơi ngạc nhiên: "Cần, sao lại không cần chứ".
Gác máy, khóe miệng của Tưởng Nã bất giác cong lên, anh tiện tay gọi điện cho Dương Quang: "Cuối tháng, anh chuyển hàng đến Lô Xuyên. Bên thành Nam của chú đừng ngăn cản, cứ để anh vào địa bàn".
Dương Quang cười nói thoải mái: "Vốn dĩ chỗ đó là để giành cho anh mà". Dừng một chút, anh ta lại do dự mở miệng: "Nhưng anh Nã, mấy thứ đó là...".
Tưởng Nã như đọc được suy nghĩ của anh ta, anh nói: "Chú yên tâm, hàng bình thường". Anh cau mày nghĩ thầm, gói nguyên liệu duy nhất đã nằm trong tay người phụ nữ của anh, có điều anh không biết tại sao Diêu Ngạn lại bất thình lình nảy ra ý định đưa nó cho anh.
Cũng trong lúc đó, Thẩm Quan đang thu dọn hành lý thì nhận được điện thoại của tài xế gọi tới nói: "Sếp Thẩm, chuyến bay từ Nam Giang đến Quảng Châu sáng qua có tên Từ Anh!".
Thẩm Quan dừng tay, anh hỏi: "Rồi sao?".
Tài xế thưa chuyện: "Trưa nay, cô Diêu không đi chung với đồng nghiệp, cô ấy bận việc bỏ đi trước nhưng về sau tôi mới biết, tôi không bám theo được. Còn nữa trước đó Từ Anh có quay về nhà lúc người của chúng ta không canh chừng, vì vậy không phát hiện bà ta".
Thẩm Quan nhếch môi đóng khóa hành lý, anh ta cầm ly nước bên cạnh lên uống, nói: "Để ý sân bay, nhà ga và mỗi một ngã tư có thể rời Quảng Châu, còn cần tôi dạy ư?".
Tài xế lập tức làm theo lời anh ta. Thẩm Quan uống cạn nước trong ly, thở phào nhẹ nhõm.
Diêu Ngạn về khách sạn dọn dẹp hành lý. Đồng nghiệp của cô đi chơi chưa về, Tưởng Nã lẻn vào phòng, nhảy lên giường cô nằm gối đầu lên tay: "Dù gì về cũng được nghỉ ba ngày, em đừng về nhà. Em nói với gia đình em ở Quảng Châu, sang bên anh đi!".
Diêu Ngạn không đồng ý: "Không được, nhà em vẫn còn chưa biết thế nào, vụ phóng hỏa vẫn còn chưa giải quyết xong".
"Em lo lắng thì gọi điện về là xong mà. Mấy chuyện này bố mẹ với cô em tự biết giải quyết, em giúp không được gì đâu!"
Diêu Ngạn lắc đầu: "Em ở nhà giặt đồ, nấu ăn cũng được".
Tưởng Nã buồn bực nhổm dậy lôi Diêu Ngạn lên giường. Cô vừa kêu lên một tiếng đã bị anh giam trong vòng tay. Tưởng Nã véo má cô: "Sao em không giặt đồ, nấu ăn cho anh? Vả lại nhà đó bé tí teo, em ngủ ở đâu? Lẽ nào em ngủ ở căn phòng tồi tàn kia? Trở mình được cơ à?".
Diêu Ngạn gạt tay anh, cô sững sờ: "Làm sao anh biết gia đình em thuê nhà..."
Tưởng Nã cong cong khóe môi nhưng anh im lặng, không lên tiếng. Diêu Ngạn chần chờ hỏi: "Nhà đó do anh chuẩn bị?".
Tưởng Nã hôn cô: "Bố mẹ em không nghi ngờ chứ?".
Diêu Ngạn cảm thấy khó tin. Khi thấy căn nhà đó sửa sang mới mẻ, đồ dùng đầy đủ, cô chỉ nghĩ mình may mắn. Nào ngờ đúng là công lao của anh. Cô tính toán thời gian sửa chữa, mua sắm đồ đạc chắc chỉ diễn ra trong một ngày mà thôi.
Diêu Ngạn gục đầu nhéo ngực anh nhưng tiếc rằng ngực anh rắn chắc, cô nhéo không được. Tưởng Nã cầm tay cô, cô vùng mạnh, nhảy xuống giường lấy cafe ném cho anh. Diêu Ngạn lặng lẽ xoay lưng tiếp tục thu dọn hành lý.
Tưởng Nã nắm lấy gói cafe, anh cười nhìn bóng lưng giả vờ bận bịu của Diêu Ngạn, rồi trầm ngâm quay ra nhìn bầu trời u ám bên ngoài.
Sau khi Diêu Ngạn xếp xong hành lý, Tưởng Nã kéo cô về phòng cao cấp.
Tưởng Nã đá vali, nhét lung tung đồ đạc vào trong. Diêu Ngạn nhìn nhìn, cô giơ chân hất anh tránh ra, ngồi xuống xếp quần áo giúp anh. Tưởng Nã khoanh tay dựa vào tường, nhìn Diêu Ngạn cầm từng chiếc quần chiếc áo của anh trải ra rồi gấp gọn vào vali. Mỗi động tác của cô đều nhu tình như nước, khiến anh không dám chạm vào, anh sợ đây là ảo giác, chớp mắt sẽ hóa thành mây khói.
Khi Diêu Ngạn gấp xong bộ đồ cuối cùng, Tưởng Nã ngồi xuống, ôm cô từ phía sau. Anh