pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: --> Thả An<!--

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341989

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.

ị sái, lắc tới lắc lui cả buổi mới hơi bình thường trở lại. Diêu Ngạn rón rén đi vào bếp nấu cháo, sau đó vào nhà vệ sinh. Cô cố gắng nhẹ nhàng hết mức có thể nhưng mấy ngày nay bà Diêu căng thẳng, chút xíu tiếng động cũng đủ đánh thức bà. Nhìn Diêu Ngạn đánh răng rửa mặt, bà thở phào nhẹ nhõm. Bà cũng không ngủ được nữa, dậy giúp Diêu Ngạn làm đồ ăn sáng.
Khi Diêu Ngạn tới công ty nước giải khát, phòng làm việc vẫn chưa có ai đến. Thời gian vẫn còn sớm, cô ngồi thừ ra trên ghế, đầu óc mơ màng, không biết nên làm gì.
Cảnh sát Quảng Châu theo dõi vụ Từ Anh mất tích nhưng Diêu Ngạn không rõ họ có thể kiên trì bao lâu. Đến khi tất cả đồng nghiệp xuất hiện đầy đủ, cô mới gác mớ suy nghĩ hỗn độn của mình lại, tập trung làm việc.
Buổi trưa bà Diêu gọi điện cho cô, nói bà ở bệnh viện thăm Hứa Châu Vi. Bà lại nhỏ giọng rù rì: "Chao ôi, mẹ kể con nghe. Lúc nãy, mẹ đi xuống dưới tầng, ồn ào lắm. Sếp của Tiểu Hứa, anh Nã đó, làm một cô gái to bụng, cãi nhau ầm ĩ trong bệnh viện. Bởi thế mẹ bảo mà, loại lưu manh đó rõ là vô nhân tính. Con gái nhà người ta trẻ trung xinh đẹp lại bị thứ như anh ta phá hỏng đời!".
Diêu Ngạn ngẩn ra: "Mẹ, mẹ nói gì cơ?".
Bà Diêu nói: "Thôi quên đi. Mẹ không nói với con nữa, có nói con cũng chẳng hiểu. Con mau làm việc đi!".
Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng tút tút. Diêu Ngạn thẫn thờ cầm diện thoại di dộng, cô không cách nào bình tâm trở lại.






Trong bệnh viện, bà Diêu đã về, Hứa Châu Vi phi xuống khỏi giường bệnh. Anh vừa chạy vừa hỏi đàn em: "Dưới tầng cãi nhau thật hả? Chuyện gì thế?".
Người kia nói: "Lúc vào đây em cũng ngó sơ. Không phải vợ của Tiểu Lưu thì còn ai vào đây. Tiểu Lưu đánh cô ta nằm viện, cô ta than chỗ này đau chỗ kia đau, vết thương lành rồi mà không chịu xuất viện. Bây giờ, cô ta tự dưng bảo mình có thai, cầm tờ giấy xét nghiệm ra đưa. Tiểu Lưu hỏi bác sĩ, ai ngờ lại đúng là thật. Ôi, anh nói xem, ăn một trận đòn như thế mà bụng lại không hề hấn gì!".
Bước chân của Hứa Châu Vi sững lại: "Vậy chú nhắc đến anh Nã làm gì?".
Anh ta sờ gáy, nói nhỏ: "Hiểu Lâm kêu làm bụng cô ta to ra không phải là Tiểu Lưu thì cũng là anh Nã!".
Hứa Châu Vi "sặc" một tiếng, hấp tấp chạy xuống dưới.
Diêu Ngạn mỉm cười, cô trầm ngâm mở danh bạ tìm số điện thoại của Hứa Châu Vi. Khi Hứa Châu Vi vào viện, Diêu Ngạn từng xin số điện thoại của anh ta nhưng chưa gọi lần nào. Một lúc sau tìm ra tên anh ta, Diêu Ngạn bấm gọi thử. Hứa Châu Vi nhanh chóng nghe máy, anh ta lên tiếng: "Diêu Ngạn?".
Diêu Ngạn hơi tần ngần: "Ờ, là tôi". Cô đặt đũa xuống, nghiêng người sang bên nói chuyện: "Tưởng Nã ở bệnh viện, phải không? Anh ấy không nghe điện thoại".
Hứa Châu Vi nói: "Anh Nã đang bận. Tôi không nghe tiếng điện thoại di động của anh ấy đổ chuông, chắc anh ấy không mang theo người. Chị tìm anh ấy hả? Để tôi gọi anh ấy nghe điện thoại!".
Diêu Ngạn nghe tiếng cãi nhau ỏm tỏi và giọng đàn bà chửi bới văng tục ở đầu bên kia, cô nói: "Không cần, để anh ấy lo việc của mình trước đi đã." Cô lại hỏi: "Người trong bệnh viện là Hiểu Lâm à?".
Hứa Châu Vi sửng sốt, trả lời với giọng khô cứng: "Ừm, sao chị biết?".
Diêu Ngạn mỉm cười: "Đừng nói với Tưởng Nã tôi tìm anh ấy, không có gì đâu. À, vết thương của anh thế nào rồi?".
Hứa Châu Vi cũng cười, anh ta đáp: "Khỏe lâu rồi. Tôi muốn nhân cơ hội này trốn việc vài hôm nên mới nằm bệnh viện!".
Hai người trò chuyện qua lại với nhau. Diêu Ngạn nghe đầu bên kia mỗi lúc một ồn, Hứa Châu Vi cũng có vẻ miễn cưỡng, cô nói: "Anh dưỡng thương cho tốt nhé!" Cô gác máy.
Tưởng Nã giận đến mức đỏ mặt tía tai, khóe miệng của anh nhếch lên đầy ác ý. Hứa Châu Vi nhìn ra được biểu cảm của Tưởng Nã, sợ cơn giận của Tưởng Nã bộc phát sẽ ra tay đánh Hiểu Lâm. Ở nơi công cộng đánh đập gây thương tích cho người khác không phải chuyện đùa. Anh ta vội vàng lại gần Tưởng Nã: "Anh Nã, Diêu Ngạn gọi điện tìm anh. Anh mau xem di động đi!".
Tưởng Nã nghe vậy, bèn dời mắt khỏi cửa phòng bệnh, xóa tan thái độ tàn nhẫn. Anh sờ túi áo trống không, chìa tay ra nói với Hứa Châu Vi: "Chắc anh làm rơi di động trong xe, đưa của chú cho anh mượn!".
Hứa Châu Vi đưa điện thoại cho anh. Tưởng Nã mặc kệ tình cảnh hỗn loạn phía sau, cầm điện thoại đi ra một góc vắng vẻ.
Diêu Ngạn ra khỏi căng tin, nhìn thấy số điện thoại của Hứa Châu Vi, cô chần chừ bắt máy. Giọng nói trầm trầm của Tưởng Nã vang lên bên tai cô: "Lúc nãy em tìm anh à?".
Diêu Ngạn giật mình, cô lùi lại vài bước, đi thụt lại phía sau: "Không có. Anh làm việc của mình đi".
Tưởng Nã nói: "Anh ở bệnh viện. Con đàn bà của Tiểu Lưu nổi điên. Hồi nãy, anh thấy mẹ em cũng đứng bên ngoài xem ồn ào, lẽ nào cô nói gì với em?".
Diêu Ngạn lạnh nhạt "ừ" một tiếng. Tưởng Nã bật cười: "Anh nói mà, không có việc thì em làm gì chủ động gọi điện thoại cho anh! Hết giờ làm, anh đến đón em nhé! Tối nay chúng ta cùng đi ăn".
Diêu Ngạn không có tâm trạng hẹn hò, cô dứt khoát không chịu đi. Cô hỏi anh chuyện bên cảnh s