Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: --> Thả An<!--

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.

ã dịch vụ hay không. Tổng đài viên trả lời: "Có cài đặt mã một lần. Tôi không thấy mã cụ thể ở đây". Tổng đài viên báo cho anh biết ngày cài đặt mật mã, Tưởng Nã gác máy, trầm mặc nhìn Diêu Ngạn.
Trong lòng Diêu Ngạn rối như tơ vò, sống lưng của cô cứng đờ, cô không dám tin: "Thẩm Quan lấy số điện thoại của cô Từ bằng cách này ư?".
Tưởng Nã "ừ" một tiếng, anh cau chặt mày, ngón tay bất giác gõ lên bàn. Anh vẫn không giải thích được: "Dễ dàng bị phát hiện đến vậy, tại sao Thẩm Quan lại làm?".
Diêu Ngạn cũng nghĩ không ra, cô lo lắng: "Vậy cô Từ có gặp nguy hiểm không?".
Tưởng Nã nhếch miệng nói: "Nếu đối với Thẩm Quan, Từ Anh có giá trị lợi dụng, bà ấy làm sao gặp nguy hiểm?".
Diêu Ngạn thoáng nhẹ lòng, cô nghe Tưởng Nã nói: "Nhưng Từ Anh có bị Thẩm Quan đưa đi hay không, đây vẫn còn là một ẩn số!".
Họ cũng hết cách, không biết phải làm gì tiếp theo. Đài truyền hình Quảng Châu tranh giành đưa tin này, Từ Anh mất tích, sống chết chưa biết. Khi tin tức truyền đến Nam Giang đã là chiều Chủ nhật. Diêu Ngạn rời khỏi sở cảnh sát, phờ phạc ngồi ở sân bay. Tưởng Nã mua đồ ăn để cô lấp đầy bụng, cô lắc đầu không chịu ăn, nói chuyện điện thoại: "Làm sao mấy cậu biết?".
Bạn của Diêu Ngạn nói: "Đọc trên weibo, sau đó bọn mình tìm tin tức xem. Là cô Từ thật à?".
Diêu Ngạn ủ rũ nói: "Ừ, là cô".
Cô bạn kia như không tin được vào tai mình. Diêu Ngạn kể lại tình cảnh trên núi, cô ta nói: "Để mình gọi các bạn khác cùng tới Quảng Châu tìm kiếm!".
Diêu Ngạn ậm ừ chiếu lệ vài câu rồi gác máy. Nước mắt của cô lại không cầm được, tuôn ra như đê vỡ: "Không thể để cảnh sát xét hỏi Thẩm Quan sao anh?".
Tưởng Nã ôm vai cô, anh nói: "Không thể, em cố chịu đựng, được không?".
Diêu Ngạn ôm mặt, che giấu nước mắt, cô nói giọng khản đặc: "Cô Từ chính là người thân của em, anh hiểu không? Nếu không phải em bị lừa, không phải em liều lĩnh tìm cô, cô sẽ không liên lạc với em, sẽ không đến Quảng Châu xem em có gặp rắc rối hay không, bây giờ sẽ không có chuyện gì xảy ra với cô cả!".
Tưởng Nã thở dài: "Anh hiểu tâm trạng của em nhưng có một điều em phải hiểu, nếu Từ Anh ở trong tay Thẩm Quan thì bà ấy sẽ không gặp nguy hiểm!".
Diêu Ngạn khóc nức nở, lòng dạ cô rối bời. Cô nghĩ đến hình ảnh giết người diệt khẩu, ném thi thể ra biển, phơi thấy ngoài đường, xử theo luật giang hồ trong phim xã hội đen. Tuổi của Từ Anh đã cao, bà làm sao chịu được kiểu đày đọa này.
Sau khi đến Nam Giang, hai người đón xe về thị trấn Trung Tuyển. Diêu Ngạn lặng thinh, dán sát người vào cửa. Phong cảnh ven đường trôi qua vun vút như mực vẽ thay đổi trên giấy Tuyên Thành, phân biệt không rõ hình dạng nguyên gốc. Màu sắc diễm lệ đến mấy cũng chỉ là mây khói thoáng qua.
Tưởng Nã đưa cô đến ngã tư: "Ở chỗ của anh nhé? Bây giờ em thế này, đừng khiến người nhà lo lắng".
Diêu Ngạn mệt mỏi nói: "Mẹ em gọi nhiều lần rồi. Anh yên tâm, em không sao!".
Tưởng Nã nhìn cô vào nhà, rồi anh quay về thị trấn Lý Sơn.
Diêu Yên Cẩn nằm bò trên giường xem ti-vi, thấy Diêu Ngạn xách hành lý mở cửa vào nhà, cô ném phăng điều khiển ti-vi, phi tới trước mặt em gái: "Sao hôm nay em mới về? Mẹ đang đi chợ mua đồ ăn".
Diêu Ngạn mỉm cười, lấy quà tặng Diêu Yên Cẩn. Diêu Yên Cẩn hí hửng, reo hò sung sướng đi tìm gương soi. Trang sức tinh tế đẹp đẽ, những món linh tinh khác cũng cực kỳ hợp ý cô.
Bà Diêu đi chợ về, xót xa nhìn Diêu Ngạn, bà nói cô gầy đi nhiều. Diêu Ngạn xông xáo giúp bà Diêu nhặt rau nấu cơm. Một lát sau cơm nước nóng hổi đã xong Diêu Yên Cẩn trải bàn xếp ra nền phòng ngủ, ba người vừa ăn cơm vừa trò chuyện rôm rả. Diêu Ngạn không hề nhắc tới chuyện ở Quảng Châu.
Tưởng Nã về đến công ty vận chuyển hàng hóa, mấy anh em đã chuẩn bị sẵn một bàn rượu thịt chờ anh. Tưởng Nã để họ ăn trước, anh lên phòng làm việc trên tầng. Lý Cường theo sau anh, mở sổ sách, báo cáo việc kinh doanh mấy ngày qua. Tưởng Nã nói: "Cuối tháng để lại hai chiếc chạy đường dài đến Lô Xuyên!".
Lý Cường lấy làm ngạc nhiên: "Lô Xuyên? Chuyến hàng gì ạ?".
Tưởng Nã nhếch mép nói: "Đồ uống bên tòa nhà phía đông của công ty nước giải khát!".
Lý Cường nghe theo lệnh anh, anh ta rời phòng làm việc. Tưởng Nã ngả người ra sau, mệt mỏi day trán. Anh mở máy vi tính kiểm tra tư liệu, góp nhặt tin tức thu được mấy ngày qua.
Bà Diêu nói với Diêu Ngạn tiến triển vụ phóng hỏa: "Không ngờ người đó lại đồng ý số tiền bồi thường, cả chục vạn tệ đấy con. Mẹ và bố con đã bàn bạc căn nhà trong ngõ sửa xong vẫn có thể ở".
Diêu Ngạn gật đầu: "Vậy chúng ta sửa đi mẹ".
Hai người trò chuyện xong, Diêu Ngạn về phòng, Diêu Yên Cẩn đang nằm ngủ ngon lành. Giường lò xo trải ra chỉ còn dư một lối đi nhỏ bằng hai bàn chân. Diêu Ngạn phải nằm nghiêng người mới đủ chỗ, Diêu Ngạn dịch nhẹ người, giường lò xo liền kêu cót két. Diêu Yên Cẩn mơ màng làu bàu trở mình dồn Diêu Ngạn ra sát ngoài. Diêu Ngạn vội chống tay lên tường, cúi mặt nhìn lối đi nhỏ chật hẹp. Cô nhíu mày, cuộn tròn người, miễn cưỡng chợp mắt.
Ngày hôm sau thức dậy, toàn thân Diêu Ngạn rã rời, cổ cô b


XtGem Forum catalog