Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: --> Thả An<!--

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.

bà và con cái. Một đám người lỗ mãng không được học hành tử tế càng coi trọng chuyện con cái, nối dõi tông đường. Bây giờ được sống những ngày yên ổn, con cái có thể coi là sự mong đợi của họ.
Diêu Ngạn bước ra. Thấy cô xuất hiện, anh ta gọi "chị dâu", dùng ánh mắt mong mỏi nhìn cô.
Tưởng Nã choàng tay qua vai cô, anh hỏi: "Em bỏ qua?".
Diêu Ngạn cười, điềm tĩnh nhìn Tiểu Lưu: "Anh chỉ làm việc cho anh Nã. Anh ấy không có quyền làm chủ thay anh. Đây là vợ của anh, rắc rối cá nhân hãy tự giải quyết. Đừng làm phiền anh Nã!".
Từ chối thẳng sẽ làm mất hòa khí anh em nhưng nếu đồng ý lại trái với lòng, cứ dứt khoát nhắm mắt làm ngơ. Diêu Ngạn kéo Tưởng Nã ra ngoài, leo lên xe Jeep, chuẩn bị chạy về Trung Tuyển. Tiểu Lưu và mọi người nhìn nhau. Tưởng Nã chỉ mỉm cười, không nói.
Xe lăn bánh rời đi. Tưởng Nã kể chuyện tối qua cho Diêu Ngạn nghe, anh còn nói: "Nghe ý của con đàn bà đó có lẽ chuyện này là do lão Hắc làm".
Diêu Ngạn nói với giọng điệu oán hận: "Xúi người đốt nhà em vẫn chưa đủ?".
Tưởng Nã nắm tay cô, anh cau mày hỏi: "Em tin?".






Hắc lão đại phải vào trung tâm cai nghiện nguyên nhân cũng đều từ Diêu Ngạn mà ra.
Tưởng Nã phân tích: "Cảnh sát xông vào biệt thự là do người dân báo án, họ thấy hai người đàn ông bắt trói một người trên xe. Tại sao tên mập đó bị trói, vì vậy Hiểu Lâm gây rối trước đây rất có khả năng do ông ta giật dây!".
Diêu Ngạn chưa hiểu ý của anh: "Vậy tại sao anh hỏi em tin hay không?".
Tưởng Nã cười, nhìn xe cộ trước mắt, anh đáp: "Ý anh là lời nói của Hiểu Lâm có đáng tin hay không".
Đến công ty nước giải khát, hai người tạm biệt nhau ở chỗ rẽ. Tưởng Nã đến phòng làm việc ở tòa nhà chính nghỉ ngơi một chút rồi theo Trần Lập đến Sĩ Lâm.
Diêu Ngạn gật đầu: "Họ không chịu đựng nổi, không tin cô Từ đã…".
Thẩm Quan không nhìn Diêu Ngạn, anh ta nhìn mấy người bận bịu trước mắt, anh ta nhếch miệng nói: "Tôi cũng không tin. Tôi nghĩ em cũng vậy". Anh ta dời mắt sang Diêu Ngạn: "Em và Tưởng Nã tiến triển đến đâu rồi? Tôi cũng nghe nói chuyện xảy ra mấy ngày trước".
Diêu Ngạn mỉm cười. Đồng nghiệp đang dẫn thương nhân nước ngoài sang chỗ cô, cô nói: "Rất tốt." Dứt lời, cô nghiêng người, nhường chỗ cho đồng nghiệp.
Thẩm Quan và đồng nghiệp nói chuyện với thương nhân nước ngoài, rồi cùng ra khỏi phòng nghiên cứu.
Buổi chiều hết giờ làm, Tưởng Nã còn phải dự tiệc xã giao ở Sĩ Lâm, anh bèn bảo Hứa Châu Vi tới đón Diêu Ngạn. Hứa Châu Vi ngái ngủ nghe tiếng phụ nữ ca hát trong điện thoại, anh ta cười chòng ghẹo: "Anh Nã, anh ở đâu thế? Anh đang ăn vụng à?".
Tưởng Nã phì cười, mắng anh ta: "Biến! Mau đón chị dâu về đi!".
Hứa Châu Vi biếng nhác mặc đồ, rửa mặt xong xuôi, chạy xe tới Trung Tuyển.
Hứa Châu Vi đứng đợi ngoài cổng, một lát sau Diêu Ngạn đi ra. Vào thu, Diêu Ngạn có thói quen xõa mái tóc dài bồng bềnh, nhìn cô có vẻ dịu dàng hơn so với những ngày hè oi ả, ánh chiều phảng phất chiếu rọi lên bóng hình cô. Hứa Châu Vi bất chợt thất thần, anh ta vội hoàn hồn mở cửa xe giúp cô, cười gọi: "Chị dâu!".
Anh ta gọi như vậy ở nơi đông người làm cô không khỏi nổi cáu: "Anh đừng gọi thế ở đây!".
Hứa Châu Vi lờ đi. Diêu Ngạn lên xe, anh ta liến thoắng trò chuyện với cô.
Về đến công ty vận chuyển hàng hóa, Diêu Ngạn lịch sự hỏi anh ta: "Hay anh ở lại đây ăn cơm tối?".
Hứa Châu Vi lập tức gật đầu, anh ta nằm phè phỡn trên ghế sofa xem ti-vi. Diêu Ngạn cực chẳng đã đi nấu vài món ăn.
Sau khi ăn xong, Diêu Ngạn cũng rảnh rang, cô quét dọn nhà cửa. Hứa Châu Vi vứt một đống vỏ lạc trên nền nhà, cô vất vả kéo bàn trà, quét sạch vỏ lạc rơi vãi dưới đất.
Làm xong việc nhà, cô định đi tắm thì bên ngoài vang lên tiếng cãi vã ầm ĩ, Diêu Ngạn tò mò mở cửa, mới biết lại là vì Hiểu Lâm.
Trưa hôm nay, Hứa Châu Vi mới từ Nam Giang trở về công ty vận chuyển hàng hóa. Về đến nơi, anh ta lăn đùng ra ngủ, không biết chuyện của Hiểu Lâm. Lúc này bỗng thấy cô ta xuất hiện, nghe các anh em nói cô ta với Tiểu Lưu đã quay lại, Hứa Châu Vi đen mặt vừa mắng nhiếc vừa đuổi cô ta. Các anh em vội vàng ngăn anh ta, phải mất một lúc sau mới khiến anh ta yên lặng, không gây náo loạn nữa.
Diêu Ngạn cau mày, đóng cửa lại.
Tối khuya, Tưởng Nã mới về. Anh nồng nặc mùi rượu hôn Diêu Ngạn. Diêu Ngạn ngủ chập chờn bị anh đánh thức, thấy anh vẫn chưa say, cô cũng mặc kệ, nhắm mắt ngủ tiếp.
Tưởng Nã tắm rửa xong, anh đi đến phòng làm việc bên cạnh, mở máy vi tính lên làm việc.
Phạm vi các công ty anh khoanh vùng hôm qua rất rộng, nhưng tra xét từng cái một thì thấy có vài công ty sản xuất thuốc cảm chứa ephedrine, vài công ty ở khu Nội Mông có trồng cây ma hoàng, thậm chí còn có hai công ty có giấy phép sản xuất dược phẩm dễ gây nghiện. Tuy nhiên những chỗ này qua lại không mật thiết với Tuệ Viên Mỹ. Tưởng Nã lại mở rộng phạm vi tìm kiếm hơn.
Chăm chú tìm kiếm một phen, Tưởng Nã cảm thấy hơi đau đầu. Nhiều ngày liền phải đi xã giao, anh ngủ không đủ giấc, chịu đựng suốt mấy tiếng đ