Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: --> Thả An<!--

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.

m trong phòng ngủ. Anh và cô lại quấn chặt lấy nhau không rời.
Cuối tuần, Diêu Ngạn về giúp bà Diêu giặt giũ nấu nướng, mua sắm mẫu tượng mới, nhóm lò làm tượng.
Bận rộn suốt mấy ngày, cô lại tiếp tục vòng tuần hoàn đi làm rồi tan ca. Tưởng Nã tranh thủ từng phút từng giây, xã giao về, anh chui ngay vào phòng sách. Diêu Ngạn nấu đồ ăn khuya cho anh, thi thoảng còn làm một bữa dinh dưỡng tẩm bổ cho Tưởng Nã.
Đồ uống của tòa nhà phía đông lại được đóng gói xong xuôi, vận chuyển đi lần nữa. Lần này cần chạy đến nhiều tỉnh thành khác nhau. Hứa Châu Vi dẫn đầu xuất phát, hơn phân nửa xe tải trong công ty vận chuyển hàng hóa đồng loạt lên đường, công ty hằng ngày vốn ồn ào huyên náo bỗng trở nên vắng vẻ yên tĩnh hẳn.
Hiểu Lâm ở tòa nhà nhỏ đằng sau an phận đã được một tuần, bụng cô ta hình như lớn lên, con người cũng điềm đạm hơn trước. Khi chạm mặt Diêu Ngạn và Tưởng Nã, cô ta luôn cố gắng lẩn tránh, tỏ vẻ khúm núm, nói chuyện cũng khép nép nhỏ nhẹ.
Mấy anh em lại trở về những ngày được ăn ngon như trước đây. Hiểu Lâm chịu khó làm việc, quét dọn nhà cửa sạch sẽ, cơm nước đúng giờ dọn lên. Vài người không vừa mắt cô ta cũng không lên tiếng nữa. Tiểu Lưu không cách nào đối xử với cô ta giống như trước đây, nhưng anh ta cũng đồng ý với Hiểu Lâm, ít nhất để cô ta ở đến khi sinh đứa bé ra. Diêu Ngạn và Tưởng Nã cũng thuận theo tự nhiên, không can thiệp vào chuyện của bọn họ.
Hôm nay là ngày thứ hai đoàn xe rời khỏi. Hiểu Lâm nấu cả bàn thức ăn, cô ta cầu xin mấy anh em đi mời Diêu Ngạn và Tưởng Nã đến ăn, dẫu sao cũng ở chung một chỗ, ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu gặp, mọi người cũng nhận thấy thời gian gần đây bầu không khí không được tốt, chỉ cần Hiểu Lâm xuất hiện trước mặt Diêu Ngạn và Tưởng Nã, âm thanh xung quanh lập tức tắt lịm.
Không ai sẵn lòng làm người hòa giải, nhưng không chịu nổi dáng vẻ tủi thân chực khóc của cô ta, có người vì nghĩ cho Tiểu Lưu và đứa bé trong bụng Hiểu Lâm nên đành ra mặt thay cô ta đi mời Tưởng Nã và Diêu Ngạn.
Hôm nay, Diêu Ngạn đi làm về mệt mỏi rã rời, may mà các mẫu mới gần đây đã hoàn thành, đơn đặt hàng mới cũng được đưa xuống phân xưởng. Thời tiết lạnh dần, mùa kinh doanh đồ uống ế ẩm cũng đến gần, hoàn thành xong đơn hàng này, mọi người có thể nghỉ xả hơi.
Tưởng Nã định dẫn cô ra ngoài ăn. Anh vừa kéo cô khỏi ghế sofa, đàn em đã đến gõ cửa.
Tưởng Nã nghe xong, anh cất giọng không vui: "Không dư hơi. Chú về đi!".
Anh ta cười cười nói: "Anh Nã, thật ra gần đây Hiểu Lâm rất tốt. Cô ta cũng rất đáng thương, Tiểu Lưu cũng vì chuyện này mà suốt ngày cứ mặt nặng mày nhẹ. Bây giờ, Tiểu Lưu đi chở hàng đường dài, để Hiểu Lâm một mình ở nhà, anh em bọn em cũng không biết làm sao ở chung với phụ nữ. Nói gì thì cô ta cũng đang mang thai, cả ngày cứ giàn giụa nước mắt, bọn em nhìn thôi cũng thấy phiền lòng, đối với đứa bé trong bụng cũng không tốt!".
Diêu Ngạn nghe rõ mục đích đến, cô cũng không thích nhưng sực nhớ tới câu nói kia của Tưởng Nã "Hiểu Lâm có đáng tin không", cô lại phân vân, liệu có nên tìm hiểu đến cùng hay không.
Tưởng Nã hừ lạnh, anh nghiêng đầu nhìn Diêu Ngạn. Diêu Ngạn nói: "Em sao cũng được".
Tưởng Nã cân nhắc, anh nói: "Được, vậy thì đi ăn một bữa!".
Anh ta mừng rỡ, vội vàng chạy ra khỏi cửa.
Năm sáu anh em ngồi túm tụm thành một bàn, vị trí chủ tọa chưa có ai ngồi, bát đũa đã được chuẩn bị sẵn. Hiểu Lâm lo lắng đứng dậy, đợi Tưởng Nã và Diêu Ngạn ngồi vào bàn, cô ta mới ngồi xuống, dè dặt giới thiệu về các món ăn.
Cả bàn thức ăn mùi vị và hình thức đều tuyệt. Đàn em rót rượu mời Tưởng Nã, lấy đồ uống cho Diêu Ngạn. Mọi người ăn uống ngon miệng, nói chuyện cười đùa vui vẻ với Tưởng Nã.
Hiểu Lâm từ từ thả lỏng, cô ta rót trà mời Diêu Ngạn, nói giọng thỏ thẻ: "Diêu Ngạn, trước đây em có lỗi với chị. Em biết trong lòng chị hẳn vẫn còn để tâm, em muốn xin lỗi chị!". Cô ta cúi đầu xoa bụng với nét mặt dịu dàng: "Em càng nghĩ càng hối hận, có con rồi, em muốn sống tốt với Tiểu Lưu, không muốn nghĩ đến những thứ xấu xa nữa, em biết sai rồi, không biết còn kịp hay không!".






Diêu Ngạn cầm ly nước uống một ngụm, không đụng đến cốc trà nhưng coi như đã nhận: "Không cần nói những lời này, Tiểu Lưu là anh em của anh Nã, cô cũng chính là em dâu".
Hiểu Lâm gượng cười, cô ta ngồi một thân một mình, không ai đến gần. Tưởng Nã gắp thức ăn cho Diêu Ngạn, anh vừa trò chuyện với đàn em, vừa chú ý đến cô, lấy thức ăn đặt trước mặt cô. Mấy anh em chứng kiến không ngừng trêu ghẹo anh.
Hiểu Lâm cúi gục đầu, ăn đồ của mình.
Sau khi ăn uống no say, Tưởng Nã và Diêu Ngạn trở lại tòa nhà văn phòng, tắm rửa đánh răng xong liền lên giường nằm.
Diêu Ngạn day day thái dương giúp anh, nhỏ giọng trách cứ: "Anh không uống ít đi được à?".
Đoàn xe tải chở hàng đi tỉnh về, cuộc sống lại giống như trước đây.
Hối lộ cho văn phòng chính phủ gần xong, Trần Lập bắt đầu từng bước, anh ta thừa cơ chỉnh đốn cấp quản lý công ty nước giải khát, ra tay dứt khoát, không


XtGem Forum catalog