Tác giả: --> Thả An<!--
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341927
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1927 lượt.
kênh lớn ở thành phố Nam Giang rất được hoan nghênh, nhất là kênh Nam Giang Sáu, mỗi ngày đều đưa nhiều tin tức xả ra trong tỉnh, gần gũi đời sống nhân dân. Tin nóng trong ngày còn có thể biến thành chuyện trà dư tửu hậu cho mọi người.
Diêu Ngạn cảm ơn ông cụ rối rít, khiến mặt mày ông cụ rạng rỡ sung sướng.
Đang ăn tối, Diêu Ngạn bưng bát ra xem ti-vi. Từng tin tức lướt nhanh qua mắt cô. Đến khi phát thanh viên đọc tới bản tin quan trọng mà cô hằng mong đợi, cô mới tập trung theo dõi.
Hình ảnh quay lén dài chưa tới nửa phút. Nội dung quan trọng được cắt nối biên tập lại. Ba bốn chiếc xe chở hàng lớn dừng trước chướng ngại vật giăng trên đường, tài xế cùng mấy người trông giống côn đồ hút thuốc, mặc cả với nhau. Nhưng cuối cùng cũng không ghi được bằng chứng xác thực.
Phóng viên lia máy quay phỏng vấn vài tài xế nhưng mọi người đều viện cớ từ chối. Công ty vận chuyển hàng hóa nằm trên trung lộ Lý Sơn mở cửa làm ăn, người phụ trách cầm một đống hồ sơ đăng ký và giấy phép kinh doanh, ôn hòa lịch sự giải thích trước máy quay phim, trông dáng vẻ vô tội như người bị hãm hại. Diêu Ngạn nổi cáu, nếu trên màn hình ti-vi không phải là mấy tấm hình do chính cô chụp gửi cộng thêm việc phóng viên đưa ra các phân tích và lý lẽ rất hùng hồn thì cô thật sự nuốt không trôi cục tức này.
Bên trong công ty vận chuyển hàng hóa ở trung lộ Lý Sơn ồn ào náo nhiệt. Bài bạc cá độ đủ cả, còn có người ôm vài cô gái xinh đẹp lên tầng khóa cửa. Cửa sắt che được cảnh tượng lộn xộn nhưng không lấp nổi cơn thịnh nộ của Tưởng Nã.
Hứa Châu Vi dập máy, trình bày với Tưởng Nã: “Ngày mai, công an khu vực và cảnh sát giao thông sẽ đến. Sự việc cũng không to tát lắm. Họ không ghi lại được gì, cũng không có tài xế nào dám hé răng ra khai.”
Mặt Tưởng Nã đanh lại: “Cắt hình ảnh trong bản tin vừa rồi cho anh.”
Hứa Châu Vi lập tức tuân lệh.
Tưởng Nã mở máy vi tính, bật camera giám sát đặt ngoài đường, lục lọi tất cả hình ảnh quay lại của ba ngày trước đối chiếu từng cái. Hứa Châu Vi in tấm hình vừa cắt ra đưa Tưởng Nã. Anh ta gãi đầu nói: “Như vậy có thể tìm ra?”.
Tưởng Nã thản nhiên thốt ra một chữ: “Ừ.”
Anh nói thêm: “Ba camera giám sát chúng ta lắp dọc đường có thể ghi lại tất cả. Theo anh thấy góc quay này hơi cách mặt đất, chắc chắn chụp từ trong xe tải.”
Hứa Châu Vi kéo ghế qua ngồi, cùng xem xét với Tưởng Nã.
Thời gian chặn đường ngày đầu tiên là hai giờ chiều, bóng xe đổ về phía đông nam, Tưởng Nã nhìn một cái, lập tức loại trừ. Thời gian chặn đường ngày thứ hai là giữa trưa, cơ bản là giống ngày thứ ba. Tưởng Nã tập trung vào góc chụp, anh nhìn màn hình không chớp mắt. Anh chỉnh tới cảnh tượng quay vào ngày thứ ba. Sau mười hai giờ rưỡi trưa xuất hiện dòng xe tương tự, vài đàn em cũng đứng ở vị trí tương ứng. Về cơ bản, Tưởng Nã đã xác định được.
Dù máy quay hơi mờ nhưng khi đó xe tải ngừng lại rất lâu, tra xét tương đối dễ dàng. Tưởng Nã chỉnh tới chỉnh lui nhiều lần cũng tìm được vị trí đại khái, tạm thời xác định là chiếc xe tải thứ ba. Anh lật sổ ra hỏi: “Ghi chép theo thứ tự trước sau đúng không?”.
“Dạ vâng.” Hứa Châu Vi đột nhiên nói: “Ghi chép ở đoạn giữa hơi lộn xộn. Hôm kia, em còn gặp được Diêu Ngạn, lẽ ra em định đến chào hỏi vài câu nhưng không được.”
Tưởng Nã cau mày: “Diêu Ngạn?”. Tay anh miết chặt tờ giấy: “Bắt đầu lộn xộn từ đâu. Chú nghĩ kỹ lại đi.”
Hứa Châu Vi vắt hết óc, kể lại vài vị trí đại khái. Tưởng Nã lật sổ, ngón tay chỉ vào con số nhìn quen quen, chính là biển số xe anh sai Hứa Châu Vi mua gắn vào chiếc xe tải bồi thường kia. Anh ném mạnh cuốn sổ, âm trầm nhìn tấm hình được cắt ra.
Diêu Ngạn ngủ một giấc ngon lành. Buổi sáng, cô cùng đồng nghiệp chỉnh sửa số liệu. Sau khi nhận được điện thoại của chủ nhiệm Ngô, cô vô cùng hăm hở. Đồng nghiệp chúc mừng cô: “Chị đã nói em có cơ hội mà. Bên kia cũng rất phóng khoáng, tới lúc đó em phải mời mấy chị ăn một bữa đấy nhé.”
Diêu Ngạn cười tươi: “Nhất định em sẽ mời mọi người. Địa điểm do mọi người quyết định.”
Làm bán thời gian cũng nhẹ nhàng. Tòa nhà phía đông không đủ phòng ban hành chính, rất nhiều người kiêm nhiều công việc khác nhau. Đồng nghiệp phòng nghiên cứu thường hay phàn nàn cũng vì họ vừa phải nghiên cứu sản phẩm mới, vừa phải chỉnh sửa các loại bảng biểu không liên quan tới chuyên môn.
Buổi trưa, Diêu Ngạn đến tòa nhà phía đông nhận việc. Thẩm Quan vừa vặn đi ngang qua, Diêu Ngạn lễ phép gật đầu: “Thẩm tổng!”.
Thẩm Quan gật đầu, anh ta cười, nói với Diêu Ngạn: “Bên này rất nhỏ. Tất cả nhân viên hành chính cũng chỉ hơn mười người, vất vả cho cô rồi.”
Diêu Ngạn nở nụ cười. Thẩm Quan nói tiếp: “Ở đây cũng mở được hơn một tháng rồi mà tôi chưa mời mọi người được bữa nào. Thứ Sáu này, tôi mời mọi người một bữa. Đi ăn đi hát, tất cả đều phải đến.”
Mọi người tỏ vẻ thích thú, họ vừa trêu chọc vừa nịnh hót anh ta.
Buổi chiều hết giờ làm Diêu Ngạn chuyện trò tíu tít cùng đồng nghiệp rồi rời tòa nhà chính. Hứa Châu Vi ngồi cạnh tượng sư tử đá ngoài cổng, nhìn thấy cô xuất hiện, anh ta cười cười đ