Tác giả: --> Thả An<!--
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.
lên da thịt khiến Diêu Ngạn sởn gai ốc. Tưởng Nã nói: "Tôi ghét nhất là người có lỗi với tôi. Dám lén lút giở trò, tôi nhất định giết chết người đó".
Anh ngẩng đầu lên, xoa nhẹ đầu gối vương vết hôn của Diêu Ngạn. Anh nghiêng người qua nói: "Con người tôi không có tính nhẫn nại. Thứ tôi thích thì tốt nhất mau mang đến cho tôi. Còn đợi tôi nóng lên, đừng trách tôi làm nó vỡ tan tành!". Anh vỗ má Diêu Ngạn, cười hỏi cô: "Tối nay muốn ăn gì? Để tôi kêu người gọi".
Sắc mặt anh thay đổi xoành xoạch càng khiến cô sợ hãi: "Cái gì cũng được". Tưởng Nã thu lại nụ cười, gọi điện sai người mua đồ ăn. Một lúc sau, một người xách túi nilon đi lên. Thức ăn trong hộp thơm ngon nóng sốt. Gà xào nấm đông cô, lươn xào, tôm rim, giò hầm đậu nành, các món ăn mặn đủ vị thơm phức. Trong số các món chỉ có củ sen nhồi cơm nếp là thanh mát.
Tưởng Nã bày đồ ăn ra bàn, anh gắp củ sen đưa tới miệng Diêu Ngạn, anh lạnh lùng nói: "Ăn!".
Diêu Ngạn tần ngần. Cô há miệng ra cắn, một sợi sen bào nhuyễn rơi xuống cằm, dính vào cố cô.
Tưởng Nã nhét phần thừa vào miệng, anh nhìn cổ Diêu Ngạn chằm chằm. Theo động tác nuốt xuống nhẹ nhàng của cô anh cũng nhai hết miếng sen.
Nồi lẩu bày dưới nhà đã hết sạch. Hứa Châu Vi cầm túi xách của Diêu Ngạn đi vào, mấy anh em hỏi anh ta: "Này, cô nàng anh Nã mới dẫn về cướp từ chỗ nào thế? Xinh quá!".
Có người nói chêm vào: "Con gái nhà họ Diêu, tôi từng gặp rồi!".
Hứa Châu Vi cười cười, anh ta châm biếm: "Chảy nước dãi? Anh thấy anh Nã rất thích cô nàng đó. Mấy chú đừng làm càn!".
Mọi người đang cười nói rôm rả thì điện thoại di động trong túi xách của Diêu Ngạn đổ chuông. Hứa Châu Vi lấy điện thoại ra xem, thấy bà Diêu gọi, anh ta ngắt kết nối, bắt chước theo cách nói chuyện của Diêu Ngạn gửi tin nhắn cho bà.
Trên tầng hai, cơm nước vẫn nghi ngút khói. Tưởng Nã vùi vào cổ cô liếm mút, còn tay anh cách lớp áo xoa bóp đỉnh đồi non mềm của cô.
Diêu Ngạn cắn chặt môi, mắt ẩn hiện ánh lệ, tay cô túm vào đệm không để bản thân ngã ngửa.
Tiếng huyên náo dưới tầng dội vào trong qua cánh cửa chưa đóng kín. Cô nghe có người nói: "Cô nàng này da thịt non mềm đến búng ra nước, vòng một đẫy đà, nhìn thôi đã thấy phê!". Một người khác cười vang khoái chí: "Chú lên thử cho biết mùi. Xin anh Nã cho dùng chung, chú với anh ấy mỗi người một bên!".
Nước mắt Diêu Ngạn ùa ra như đê vỡ, cô thả lỏng hàm răng đang cắn chặt môi đến bật máu.
Mắt Tưởng Nã trầm xuống, anh ngước lên nói khẽ: "Có thể búng ra nước?". Anh cười lạnh, nhìn hai mắt Diêu Ngạn đẫm lệ, anh bỏ tay khỏi bầu ngực mà anh sờ nắn từ nãy đến giờ, nâng mặt Diêu Ngạn lên hỏi: "Khóc cái gì? Giận bọn nó nói bậy hay trách tay tôi không yên phận?".
Diêu Ngạn căm hận trợn mắt nhìn anh. Cô nhếch miệng nhưng không nói tiếng nào.
Tưởng Nã cười, anh cắn cô: "Em ngọt ngào thế này, mùi vị nhất định rất ngon, làm sao tôi nỡ để em cho người khác thử?".
Diêu Ngạn không kiềm chế được nữa, cô nói: "Tôi không nên làm như vậy. Anh muốn làm gì tôi?".
Tưởng Nã ngừng cười, anh nâng mặt cô lên: "Không nên làm gì?".
Diêu Ngạn cố nén nước mắt: "Không nên đối phó anh, không nên chụp hình, không nên tìm đài truyền hình".
Tưởng Nã cười, bỏ tay ra khỏi người cô, đứng dậy, nghiêm mặt nhìn cô từ trên cao: "Còn nữa, em không nên quên thân phận của em". Anh xoa đầu Diêu Ngạn, nói thản nhiên: "Khi tôi còn xem em như người phụ nữ của mình, em nên an phận. Em cho rằng tôi thích em nên sẽ không làm gì em?".
Diêu Ngạn nhích người ra sau, Tưởng Nã tiến tới: "Tôi coi như em xốc nổi. Tái phạm lần nữa, tôi sẽ khiến em "búng ra nước". Ăn cơm!" Rồi xoay người đi ra.
Cửa phòng đóng sầm, Diêu Ngạn lập tức ngồi dậy chạy ra cửa. Tưởng Nã không khóa cửa, cô nhìn ra ngoài qua khe hở. Hành lang trống trải, cầu thang cách cửa phòng khoảng mười bước chân, nhìn khá rõ bóng người đang lay động bên dưới.
Trống ngực cô đập mạnh. Cô đang phân vân có nên liều lĩnh xông ra hay không thì dưới lầu vọng lên tiếng thét. Một người va phải bàn, ngã lăn quay xuống đất.
Đồ ăn trong nổi lẩu đổ tung tóe nhuộm sàn nhà thành màu xám đậm. Một người khác ngã vào nước canh nóng hầm hập, bàng hoàng gọi: "Anh Nã...". Có người kéo Tưởng Nã lại, anh vung tay hất sang bên. Anh đạp giầy lên ngực của người ngã dưới đất.
Không ai dám lên tiếng, họ chỉ biết trố mắt nhìn.
Tưởng Nã cất giọng trầm trầm: "Mày kêu anh với nó dùng chung, mỗi người một bên?". Chân Tưởng Nã gí mạnh, anh giận dữ mở miệng: "Hai đứa chúng mày dám sủa bậy với người phụ nữ của anh?".
Trong đại sảnh rộng mênh mông lặng ngắt không một tiếng động. Màn đêm bao phủ khắp chốn, hai ngọn đèn một trái một phải tỏa sáng lờ mờ, mạng nhện giăng kín góc tường, vài con thiêu thân đang thi nhau lao về phía có ánh đèn. Đôi cánh vàng sậm của chúng vỗ không ngừng lao đến nơi sáng nhất. Nhưng đám thiêu thân chịu không nổi hơi nóng, chúng ngắc ngoải rơi xuống. Tưởng Nã liếc một cái, bỗng ngước đôi mắt thâm trầm lên nhìn Diêu Ngạn đang lặng người bám chặt vào tay vịn cầu thang.
Không gian im lặng hoàn toàn. Hai người