Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341561

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.

sộc thẳng lên cổ họng. Tôi nói từng tiếng một:” Em không cần anh ấy nữa”.
Không phải không cần, mà là không dám cần. Yêu thương nhau mười năm, người ngoài tưởng rằng chia tay rất dễ, thực ra rất khó, buồn bã đau đớn đến độ chỉ muốn chết.
Đúng là sống không bằng chết.
Thực sự hy vọng chưa bao giờ có mặt trên cõi đời này!
Anh từ tốn nói:” Em hãy suy nghĩ thật kỹ!”.
Tôi lắc đầu, đau thắt ruột gan:” Anh ấy không tin em, em thật sự không cần anh ấy nữa, không muốn tha thứ cho anh ấy nữa. Em thực sự không cần anh ấy nữa!”.
Anh hỏi:” Vậy con em phải làm như thế nào?”.
Tôi lấy tay bịt miệng, cố hít một hơi thật sâu, nước mắt tuôn rơi như mưa, con của tôi... ngay cả nằm mơ tôi cũng muốn nó bình an có mặt trên thế giới này.
Nó phải làm sao đây?
Một gia đình tan nát, một người mẹ tan nát, thứ mà tôi có thể cho n bị tan nát, bị người ngoài đập nát vụn, rồi nhét cho nó!
Tôi gần như không kịp thở, bụng lại bắt đầu ngâm ngẩm đau, từng đợt từng đợt, dường như đứa bé đang chống đối sự buồn bã của tôi. Nhưng, trái tim tôi như đang bị thứ gì đó từ từ gặm nhấm, vô cùng đau đớn, là nỗi đau không thể nào khống chế được!
“Em vẫn ổn chứ? “. Một lát sau, Tần Tử Long cuối cùng cũng không kìm được, lên tiếng hỏi. Tôi ôm chặt lồng ngực, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, lau sạch nước mắt, mỉm cười trả lời anh:” Em rất ổn”.
Anh dường như thở phào:” Hãy để cho mình được bình yên, rồi nghĩ đến chuyện khác sau”.
Tôi gật mạnh đầu, nước mắt tuôn rơi:” Được!”.
Anh nói:” Mấy hôm nữa anh đến thăm em, dạo này việc của công ty thật sự quá bận. Bận đến độ anh hoa mắt chóng mặt, không còn chút thời gian nào cả”.
Tôi gật đầu, chỉ biết gật đầu.
Anh ngần ngại nói:” Vậy nếu không có chuyện gì, anh tắt máy nhé!”.
Tôi gật đầu:” Vâng”. Tôi nắm chặt di động, nhìn ra màn đêm đen âm u phía bên ngoài, chỉ cảm thấy cõi lòng cô đơn tê tái. Tần Tử Long thở dài:” Em tắt máy trước đi, anh nghe thấy em tắt máy sẽ tắt máy”.
Tôi ấn nút tắt, ôm chặt lấy mình, toàn thân dường như bị rút cạn sức lực, mệt mỏi rã rời. Tôi cuộn tròn người trên ghế sofa, tay nắm chặt đè lên lồng ngực, chỉ có như vậy, mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút
Cuối cùng Tần Tử Long vẫn đến, mang theo một con cá mè trắng rất to, cả đậu phụ, nói là muốn làm món canh cá đậu phụ.
Động tác của anh rất thành thạo, rửa cá, cắt đầu cá, chưa đến mươi lăm phút, nguyên liệu của món canh đã được cho vào nồi. Dưới ánh đèn vàng vợt, tôi nhìn anh, chỉ cảm thấy mơ màng. Anh quay người lại, cười với tôi:” Được rồi, rim lửa hai tiếng đồng hồ , đảm bảo sẽ rất ngon”. Anh lại dặn dò tôi:” Hai tiếng đồng hồ sau, lúc sắp xong, em hãy thả đậu phụ vào”.
Tôi gât đầu:” Em biết rồi!”.
Anh tháo tạp dề ra, xắn ống tay áo sơ mi:” Anh về công ty đây!”. Tôi lo lắng:” Vết thương của anh...”.
“Không việc gì!”. Anh cười, ngắt lời tôi,” Canh nấu xong thì phải ăn ngày, nhớ ăn nhiều, phụ nữ mang thai phải chú ý dinh dưỡng, trông em gầy thế kia”.
Cổ họng tôi nghẹn lại, nhớ lại ông xã trước đây, hồi đó, anh cũng giống như Tần Tử Long bây giờ. Hơi một tí là dặn tôi phải ăn thật nhiều.
Nhưng giờ đây, anh đang ở dưới tầng dưới để chăm sóc một người phụ nữ khác, còn tôi... chỉ là ngươi phụ nữ bị bỏ rơi.
Lúc đợi cầu thang máy, hai người đều im lặng, Tần Tử Long nhìn đèn hiển thị, dường như không kìm nén nổi:” Em không cần tiễn anh đâu!”. Tôi trầm mặc, anh nhìn tôi, có vẻ bất an:” Việc ly hôn, em hãy nghĩ thêm đi!”.
Tôi lựa chọn im lặng, thang máy đến, chúng tôi cùng cầu thang máy.
Anh vẫn không kìm được, lên tiếng:” Tâm thái của đàn ông tôi hiểu, anh ấy đối với Tiểu Nhã có thể chẳng có gì cả”. Cầu thang máy kêu vang lên một tiếng, dừng lại ở tầng của Tiểu Nhã. Trước mắt hiện ra bóng hình hai người đang ôm nhau, bóng hình đó rất quen thuộc với tôi, là bóng hình chồng tôi. Anh ấy ở ngay gần tôi, nhưng lại đang ôm Tiểu Nhã.
Họ ôm nhau chặt như vậy, dường như không có gì có thể tách họ ra được.
Tiểu Nhã nhìn thấy tôi, nụ cười rạng rỡ, trong nụ cười đó tỏ rõ sự vênh váo huênh hoang. Ngón tay tôi cuống quýt nhấn nút cầu thang máy, chỉ muốn nó khép lại thật nhanh. Tôi ra sức ấn nút, bàn tay run rẩy, con tim đập loạn xạ.
Cửa thang máy cuối cùng cũng khép lại, hai người đó biến mất khỏi tầm nhìn của tôi. Tôi đờ đẫn đứng đó, không nhúc nhích, mặc dù giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng trái tim tôi vẫn đâu đớn tột cùng, giống như bị dao cứa.
Tần Tử Long chợt đưa cho tôi gói khăn giấy, tôi nhìn anh kinh ngạc, giơ tay lên lau mặc, thì ra mặt tôi đã đầm đìa nước mắt mà tôi không hề hay biết. Tôi mỉm cười, nụ cười thê lương, nhưng lại không dám lên tiếng.
Đèn thang máy hiện thị đang đi xuống từng tầng, và con tim tôi, cũng đang rơi xuống, giống như chìm sâu xuống đáy biển, không còn sức lực để ngoi lên nữa.
Tôi dựa lưng vào tường sắt của thang máy, sau lưng vô cùng lạnh lẽo, cái lạnh đó dường như có vô số con rắn nhỏ đang trườn khắp cơ thể tôi, lạnh buốt đến tận xương tủy. Hai tay tôi nắm chặt, mắt trân trân nhìn Tần Tử Long, không đủ


XtGem Forum catalog