XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341568

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.

dũng khí đê mở miệng.
Cuối cùng, khi xuống dưới tầng một, vẫn là anh lên tiếng, anh nói:” Anh tiễn em quay về nhé!”.
Tôi im lặng, cầu thang máy lại hướng lên trên, khi đến tầng của Tiểu Nhã, lòng bàn tay tôi toát đầy mồ hôi, không tài nào lau sạch được.
May mà, thang máy không kêu lên.
Tần Tử Long nhìn tôi, nói:” Em đừng nghĩ quá nhiều!”.
Tôi vẫn không lên tiếng, đi ra khỏi cầu thang máy. Tần Tử Long đột nhiên bước gấp theo chặn đứng trước mặt tôi:” Tôi sẽ giúp em nấu xong canh rồi mới đi”.
Tôi gắng gượng mỉm cười, nước mặt lại tuôn rơi, tôi khàn giọng:” Cảm ơn anh!”.
Anh thở dài. Tôi lôi chìa khóa ra mở cửa, nhưng không tài nào cắm được chìa khóa vào trong ổ, bởi vì tay tôi đang run rẩy, Tần Tử Long giúp tôi cầm chìa khóa mở cửa.
Trong phòng vẫn không có ai, tôi ngồi xuống ghế sofa, toàn thân mệt mỏi rã rời, dường như bị rút cạn sức lực. Trong bếp, Tần Tử Long đang bận rộn nấu canh. Tôi co rúm người trên ghế sofa, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại hình ảnh hai người đang dính chặt lấy nhau.
Tại sao tôi vẫn cảm thấy buồn, tại sao tôi vẫn khóc, rõ ràng tôi đã quyết định ly hôn rồi mà... Nhưng, khi nhìn thấy anh và Tiểu Nhã ôm nhau, tôi vẫn không kìm nổi nước mắt, vẫn cảm thấy vô cùng buồn bã.
Canh hầm quả nhiên rất ngon, Tần Tử Long múc một bát to cho tôi. Bát canh ngọt ngào uống vào trong miệng, hương thơm ngào ngạt. Trong lòng tôi thấy đắng chắt, như thể vừa ăn hoàng liên. Tôi gắng sức ăn thật nhiều, cứ tưởng rằng ăn no thì sẽ không còn
Tần Tử Long nói:” Anh thực sự phải đi rồi!”.
Tôi mở cửa cho anh, mỉm cười:” Hôm nay thật sự rất cảm ơn anh!”.
“Vậy thì ngày mai anh sẽ lại đến!”.
Tôi gật đầu, anh quay người bước đi. Đóng của xong, trong lòng tôi trống rỗng kì lạ, dạ dày trào lên vị chua. Tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo, dường như muốn nôn tất cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài.
Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà vệ sinh, nước mắt ầng ậc trào ra.
Sự việc của Trương Lâm Lâm tôi có thể nhẫn nhịn tha thứ, tại sao lần này, nước mắt lại tuôn rơi ào ạt như không bao giờ chảy hết.
Thì ra, sự việc chính mắt mình nhìn thấy và sự tưởng tượng, lại khác biệt đến nhường này.
Hơn mười một giờ tối, cuối cùng anh cũng về. Tôi ngồi trên ghế sofa, toàn thân uể oải không như còn chút sức lực nào. Giọng anh khản đặc:” Sao em không nghỉ sớm đi? Em cứ như vậy, không tốt cho đứa bé!”.
Đôi mắt tôi chăm chú nhìn ti vi, trên màn hình xám đen chẳng có gì, nhưng trên đó dường như lại hiện rõ cảnh tượng ông xã tôi ôm chặt lấy Tiểu Nhã, trông họ thật tâm đầu ý hợp, thật xứng đôi vừa lứa.
Anh bật ti vi, đổi kênh liên tục, vẻ hơi lơ đễnh. Thấy tôi không lên tiếng, lại hỏi:” Tiểu Nhã bị bệnh, sau này em đừng nói những lời như vậy nữa. Bất lu cô ấy đã từng làm những gì, người bệnh vẫn là người bệnh. Em không nên nghĩ xấu về cô ấy!”.
Tôi cười khẩy, giọng nói cũng lạnh lùng thấu xương:” Em đã nghĩ kĩ rồi, chúng ta sẽ ly hôn trước khi đứa trẻ được sinh ra!”. Anh giật mình, tay run rẩy, điều khiển rơi xuống đất, anh nhìn tôi chăm chăm như không thể tin nổi, nổi giận đùng đùng:” Đang yên đang lành, em lại đòi ly hôn gì thế? Một gia đình đang yên ổn, có phải là tan nát mỗi người một ngả em mới vui lòng?”.
Tôi chậm rãi, nói từng tiếng:” Em muốn ly hôn!”.
Anh phẫn nộ chau mày nhìn tôi:” Nguyên nhân, lý do!”.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng nuốt nước mắt vào trong, tôi nói:” Bởi vì bị phản bội, bởi vì không còn tình cảm, bởi vì em không còn yêu anh nữa!”. Tôi dường như đang nói với chính mình, lặp lại từng chữ một,”Bởi vì em không còn yêu anh nữa!”.
Anh chợt nắm chặt lấy cổ tay tôi, nắm rất chặt, dường như muốn bóp vụn nó. Ánh mắt anh rực lửa:” Em cứ nhất định đòi ly hôn phải không?”. Tôi cười nhạt:” Em và Tiểu Nhã, trong lòng anh, ai quan trọng hơn? Hôm nay anh ở cùng cô ta một tối, còn sau này thì sao? Ngày ngày ở bên cạnh cô ta phải không?”.
Giọng anh vẫn rất phẫn nộ:” Cô ấy mắc bệnh ung thư vú!”.
Nụ cười của tôi càng lạnh lẽo hơn:” Trừ phi cô ta chết, cô ta chết em mới tin cô ta mắc bệnh ung thư”.
Anh nổi giận:” Em thật là quá đáng hết sức!”.
Nước mắt tôi long la cố gắng mỉm cười:” Dù sao trong lòng anh, em đã là người độc ác, xấu xa như vậy rồi. Độc ác xấu xa đến độ nói với một người mắc bệnh ung thư, bảo cô ta hãy sớm chết đi, chết sớm sớm được siêu sinh. Nếu đã như vậy, em cần gì phải giả nhân giả nghĩa hỏi xem bệnh tình của cô ta liệu có chữa được không, liệu có khỏi hẳn không? Trong lòng em vẫn luôn nghĩ, nếu như cô ta thực sự chết đi, em chắc sẽ sướng phát điên lên”.
Anh mím chặt môi, ngay cả ánh mắt cũng đang run rẩy. Tôi nhìn thẳng vào mặt anh, chỉ cười:” Người phụ nữa độc ác đáng ghét như em thế này, tại sao anh lại không muốn ly hôn cơ chứ? Cô ta đã mắc bệnh ung thư, em nghĩ chắc chắn cô ta sẽ cầu xin anh, cầu xin anh yêu cô ta, yêu cô ta mấy tháng thôi cũng được, ở bên cạnh cô ta mấy tháng thôi cũng được, đúng không anh?”.
Anh nói:” Đúng là cô ấy có nói như vậy, nhưng anh đã từ chối cô ấy rồi”.
Tôi cười càng lạnh lùng:” Đúng rồi, an