Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1600 lượt.
ho Mễ Lan, giờ cô mới biết Tiền Gia Vĩ do nát rượu nên gan bị tổn thương, gần đây toàn phải nằm viện. Mễ Lan ngồi trong tiệm cafe đối diện bệnh viện, thở ngắn than dài: “Lần trước bị mình làm rùm beng như vậy, công việc của hắn cũng mất luôn rồi, mình lại muốn ly hôn, hắn cứ luẩn quẩn nghĩ ngợi nên uống rượu suốt thôi, uống mãi rồi tự khiến bản thân thành ra thế này... Nói thật lòng, hắn đối xử với mình không tệ, mình đây có hơi ham hư vinh, bình thường tiêu tiền như nước, hắn ngay đến một câu một chữ cũng không trách mắng. Lần này, haiz, hắn nói kiếm được khoản phần trăm lợi nhuận ấy sẽ có thể mau chóng trả hết tiền nhà...”
“Uyển Uyển, có phải mình quá kém cỏi, bị người ta lừa rồi mà vẫn nói giúp người ta, cậu đừng chê cười mình...”
Ánh mắt Lâm Uyển bỗng trở nên u ám. Cô nghĩ, mình có tư cách gì mà chê cười cậu chứ?
Cô cũng không biết nên an ủi Mễ Lan thế nào, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, ai cũng có vấn đề khó khăn của mình. Họ đều trưởng thành cả rồi, sớm đã không còn là những cô bé vô ưu vô lo trên ghế nhà trường ngày xưa nữa. Hiện thực cuộc sống có những việc buộc con người ta phải đầu hàng, cũng có những thứ tăm tối hiểm nguy. Điều duy nhất ta có thể làm, chính là dũng cảm, dũng cảm mà đối mặt với chúng.
Từ biệt Mễ Lan xong, Lâm Uyển vô định bước đi trên con phố dài. Lúc này cô mới phát hiện, cây cối hai bên đường trước kia trơ trụi nay đã phủ xanh sắc lá, sức sống tràn trề, thì ra mùa xuân đã đến. Mùa xuân phương Bắc vẫn rất lạnh, gió to, thỉnh thoảng còn có bão cát quét qua, nhưng chút bất tiện cỏn con ấy chẳng thể nào ngăn cản được tình yêu tha thiết của mọi người dành cho nó. Ví dụ như, mấy cô gái trước mặt đang đi tới đều mặc váy, để lộ đôi chân dài mảnh mai thẳng tắp. Lâm Uyển tự nhìn lại mình, cả người mặc đồ xám xịt, hình như có chút ảnh hưởng đến diện mạo thành phố.
Tuy người không ra làm sao, nhưng con mắt và tay nghề quả không tồi. Sau một hồi bận rộn, Lâm Uyển từ đầu đến chân thay đổi hoàn toàn, đẹp đẽ mà không khoa trương, váy liền Cashmere màu trắng, để lộ ra đôi chân nhỏ mảnh mai thẳng tắp, mái tóc ngắn được tạo hình một cách khéo léo xinh đẹp, cổ đeo chiếc vòng ngọc trai hạt tròn đáng yêu, chiếc thắt lưng bản rộng màu vàng ánh kim quấn quanh vòng eo thon thả ăn ý với đôi giày da cùng màu. Ngoài một chiếc xắc tay xinh xắn màu ngọc trai ra, cũng không có chi tiết nào thừa thãi, vừa khéo thể hiện rõ nét giản đơn, thuần khiết của cô.
Đã rất lâu rồi Lâm Uyển chưa mặc màu trắng, trong tiềm thức cô thấy mình không xứng với nó. Cho đến hôm nay, nhìn mình trong gương vẫn trong sáng và xinh đẹp, cô khó tránh khỏi thất thần. Lâm Uyển khẽ cười, buổi chiều còn ở trên phố oán trách cuộc đời, nhanh như vậy mình đã mặc chiếc váy này lên người rồi.
Đến khách sạn, Lâm Uyển được bồi bàn dẫn xuyên qua đại sảnh xa hoa lộng lẫy, đi thang máy lên căn phòng trang hoàng cầu kỳ, trên đường thu hút rất nhiều ánh mắt ngạc nhiên, cô hơi bối rối, nhưng vẫn bất giác thẳng sống lưng.
Lên đến căn phòng trên đỉnh tòa nhà, vừa bước vào cửa, âm thanh huyên náo bỗng im bặt, còn chưa đợi cô xem rõ tình hình cụ thể, đã nghe thấy một giọng nũng nịu oán trách: “Anh Ba, anh quá đáng rồi nha, rõ ràng em mới là nhân vật chính của ngày hôm nay mà, sao anh lại giành mất sự nổi bật của em vậy?”
Lâm Uyển lướt nhìn tổng thể. Đại khái có mười hai, mười ba người, nam nhiều nữ ít, ai cũng ăn mặc đẹp đẽ chỉnh tề, dáng vẻ như được sống trong nhung lụa giàu sang. Sau đó cô nhìn thấy Trần Kình ngồi ở trong cùng, hắn mặc bộ âu phục màu xám bạc, cô liền bình thản đi về phía hắn.
Trần Kình nhìn thẳng cô, đợi cô đi đến gần, hắn kéo cô để cô ngồi xuống chỗ trống phía bên trái. Tiếp sau, cánh tay ấy liền vắt lên vai cô, nhiệt độ của lòng bàn tay đủ để xuyên thấu qua lớp vải, khiến Lâm Uyển rất không thoải mái. Nhưng cô vừa mới cựa quậy, đối phương lập tức dùng sức kéo vào, vừa giống như vô cùng thân thiết, lại như đang cảnh cáo, cô đành phải coi như không có gì. Hình như cô nghe thấy xung quanh vang lên một loạt tiếng hít sâu, đặc biệt là người đàn ông phía bên trái cô phát ra âm thanh rõ ràng nhất, thậm chí cô còn nghe thấy từ trong miệng anh ta phát ra tiếng chẹp chẹp. Xem ra sự xuất hiện của cô thật khiến người khác hiếu kỳ...
Trần Kình lúc này mới cười cười phản đối, trả lời câu nói vừa nãy của cô gái: “Không phải nói đón sinh nhật cùng với các ông già này khiến em chẳng có hứng thú gì, anh mới tìm cho em một cô gái đến làm bạn, không phải sao?”
Cuối cùng Lâm Uyển đã hiểu, tính cả cô là mười bốn người, bao gồm cô chỉ có ba người là phụ nữ, mà cô gái vừa nói kia lại ngồi bên phải Trần Kình.
“Nhưng cũng không cần phải đẹp thế chứ, làm em cũng không sánh được rồi.”
Khá khen cho cô tiểu thư yêu kiều nhanh mồm nhanh miệng, Lâm Uyển không khỏi nhìn về phía đối phương. Cô gái thanh tú kia đang nháy mắt với mình, xem ra là dáng vẻ rất dễ chịu.
“Đẹp sao? Để anh xem thử.” Trần Kình làm ra vẻ ngạc nhiên, nghiêng đầu ngắm Lâm Uyển, rồi hắn cười ha ha nói: “Ừ, chỉnh đốn lại nhìn cũng tạm ổn.”
“Ha ha, A