Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1591 lượt.
r>“Không đủ tiền.”
Trần Kình nghẹn ứ họng, suýt chút nữa tự làm mình ngạt chết. Hắn chỉ vào trán Lâm Uyển đẩy rồi lại đẩy, thở hổn hển nói: “Được, cô to gan lắm.” Vừa quay đầu lại nhìn đống đồ đạc tụm năm tụm bảy, nằm ngổn ngang trên mặt đất, hắn càng thêm bức xúc, lấy điện thoại ra gọi cho thư ký: “Cô mau tìm hai chiếc xe chở hàng tới đây, nhà tôi bên này có đồ, chuyển đi cho tôi.”
Thư ký đầu dây bên kia còn liều lĩnh hỏi: “Bây giờ sao ạ?”
“Bây giờ, ngay lập tức.”
Trần Kình cúp máy, nhìn thẳng vào cô nàng đứng dậy định chuồn kia, hắn quát to: “Đứng lại.”
Lâm Uyển đứng lại, hắn tiếp tục hỏi: “Đi đâu?”
“Đi ngủ.”
Hắn sải bước tiến tới đứng trước mặt, cúi thấp đầu nhìn cô, u ám nói: “Biến chỗ này thành một đống lộn xộn còn muốn đi ngủ?”
Lâm Uyển cúi đầu rầu rĩ nói: “Không phải anh tìm người xử lí rồi sao?”
Trần Kình lại bắt đầu thở dốc, cô nàng này thật muốn làm hắn tức chết mà, hắn mệt cả một ngày, về nhà lại gặp phải cảnh tượng này, ngay cả chỗ để chân cũng không có, lúc này mới thực sự gọi là “bức bối”. Mẹ kiếp, lại nghẹn ở cổ họng rồi.
Cảnh giới tối cao của sự phẫn nộ là gì? Trần Kình không hề biết, bởi vì vẫn chưa có người dám thách thức giới hạn của hắn. Nhưng lúc này, dường như hắn đã hơi cảm thấy đỉnh điểm, sau đó... sau đó hắn liền bùng phát sự phẫn nộ của mình. Hắn kéo tay Lâm Uyển đi đến trước một chiếc thùng các tông cao bằng hắn, hắn nói như đang tán gẫu với cô: “Nhìn xem cô đã mua những gì? Ôi, đây là tủ lạnh à, còn Siemens, hàng hiệu thế giới, công nghệ làm lạnh số một, hay là chúng ta thử xem?”
Lâm Uyển nghe thấy ngữ điệu quái gở của hắn liền cảm thấy vô cùng sợ hãi, vừa nghe thấy “thử xem” lại càng có cảm giác xấu, quả nhiên lại nghe hắn tiếp tục: “Dung lượng này nhét cô vào chắc là đủ.”
Trần Kình dứt lời liền kéo cô đi qua bên cạnh, tấm tắc: “Đây là cái gì? Máy giặt à, đồ của Haier không tồi, hay là quăng cô vào trong khuấy thử nhé? Xem xem khả năng đánh bay vết bẩn ra sao?”
Sau đó hắn đột nhiên quay đầu hỏi: “Cô mua máy hút bụi chưa?”
Lâm Uyển không rõ lý do, lắc đầu, Trần Kình dường như tiếc nuối thở dài, tự nói: “Sao lại chưa mua cơ chứ, đầu óc cô ngớ ngẩn như vậy mà không thể chốc chốc hút cho vài cái.”
Lâm Uyển cảm thấy khó hiểu, “máy hút bụi” và “đầu óc ngớ ngẩn” có quan hệ gì? Sau đó nhìn người bên cạnh, cô bỗng hoảng sợ, câu này câu kia của hắn, hình như hơi thần kinh rồi. Cô lại ngẩng đầu, liền thấy hắn đang giận dữ nhìn chằm chằm chiếc tủ lạnh, ánh mắt đó sắc bén đến mức dường như muốn xuyên thủng vài lỗ chiếc thùng giấy lớn.
Lâm Uyển bỗng dựng tóc gáy, nghĩ lại hắn nói muốn cho cô vào trong tủ lạnh thử đóng băng, toàn thân cô liền nổi da gà, nhìn hắn tức đến thế này, không chắc hắn sẽ làm ra chuyện gì. Không ngờ cô đã thật sự ngớ ngẩn rồi, sao lại nghĩ ra phương pháp ngốc nghếch nhằm khiến hắn căm ghét cô như vậy, tác dụng của sự căm ghét chưa đạt được, trái lại đã thành công trong việc chọc giận hắn rồi. Thêm nữa gần đây cô vẫn hay ngớ ngẩn, nhưng bây giờ thì không, cho nên cô sợ hãi. Bàn tay vẫn bị hắn nắm chặt, cô muốn thu lại nhưng hơi cử động liền bị hắn nắm càng chặt hơn.
Trần Kình bỗng quay đầu lại, dùng ánh mắt nóng rực như que hàn nung đỏ nhìn cô. Cô thấy tim đập thình thịch, cảm giác gương mặt mình sắp bị bỏng luôn rồi.
Trần Kình nhìn cô rồi lại nhìn tủ lạnh, thở hổn hển. Trong đầu Lâm Uyển bỗng hiện lên ánh sáng diệu kì, chắc là vì tủ lạnh được đóng gói quá chặt, nhất thời không mở ra được. Sau đó cô lại lần nữa ngớ ngẩn nhớ đến câu chuyện cười nọ, đem voi nhét vào tủ lạnh tổng cộng có mấy bước... Có lẽ là cô quá căng thẳng rồi. Ý nghĩ buồn cười này vừa xuất hiện cô liền không thể khống chế cười ra tiếng, người đàn ông bên cạnh nhìn qua, ánh mắt vẫn bừng bừng lửa giận.
Lâm Uyển đột nhiên muốn cười to, vì cô nhận thấy mình hôm nay không chỉ chọc giận Trần Kình, hơn nữa còn chọc giận một cách cao độ. Thấy vẻ mặt hắn sau khi trở về, còn nói một đống những lời lẽ khó hiểu kia, và cả bộ dạng đành chịu bó tay bây giờ khi phải đối diện với chiếc thùng giấy lớn cao bằng cả một người này. Từ trước đến nay hắn là loại người nói sao làm vậy, giờ giống như một đứa trẻ bất lực, hắn chắc đã thật sự tức đến mức hồ đồ rồi.
Nghĩ tới đó, cuối cùng cô chịu không nổi liền cười, cười thành tiếng, cười đến gập cả lưng, như nghe thấy một câu chuyện cực kì buồn cười vậy. Không phải sao, người đàn ông muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, một tay che trời, đổi trắng thay đen này, lại có thể bị cô làm cho tức đến ngốc nghếch, không phải là câu chuyện cực kì buồn cười sao?
Trần Kình không hiểu nổi, nhìn cô gái đang một tay ôm bụng, cười đến đứt hơi, ngay sau đó mặt hắn sa sầm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mẹ kiếp, Lâm Uyển, cô điên rồi à?”
Lâm Uyển ngẩng đầu dậy, cười đến chảy cả nước mắt. Cô chỉ vào người đàn ông sắc mặt đang xám xịt, tức cười nói: “Đúng đó, tôi điên rồi, anh ngốc thế, ha ha ha ha...”
Tivi ở bên kia vẫn đang bật, lúc này người dẫn chương trình ngốc nghếch kia cũng bắt đầu cười ha ha, cùng với giọng cười khanh khách