XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Tác giả: Lưu Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

ụ đủ khoái cảm của thành công, cô nàng ngu ngốc kia còn đang đứng đó run rẩy, rơi lệ, lung lay chực ngã. Hắn dứt khoát đẩy cô một cái, nhìn cô bất lực ngã xuống sofa, rồi mới vừa lòng mãn nguyện sải bước về thư phòng.
Trở về thư phòng, Trần Kình liền rút ra một điếu thuốc, châm lửa, hút liền mấy hơi, cảm giác thắng lợi vừa qua, sự tức giận chất chứa đã lâu kia lại xuất hiện. Hắn gần như tức phát điên, cô nàng kia lại dám phản bội hắn, còn kết bè kết đảng với tên mà hắn khinh thường nhất. Mẹ kiếp! Trong nháy mắt khi hắn phát hiện ra điều đó, hắn thật sự muốn xé vụn cô ra, mà không, trước khi làm điều đó thì hắn sẽ đè cô lên giường mà cưỡng bức một trăm lần, dùng tất cả mọi cách thức khiến cô xấu hổ nhục nhã. Cô ta có gì hơn người cơ chứ, chẳng phải chỉ có một cơ thể khiến hắn ham mê hay sao? Rồi được hắn cưng chiều nên kiêu căng tự đại, được đằng chân lân đằng đầu...
Nghĩ đến đây, Trần Kình bực bội vung tay, toàn bộ văn kiện trên bàn rơi xuống đất, hắn còn chưa hả giận, dùng chân vừa đá vừa giẫm, khiến mặt đất bừa bộn ngổn ngang. Hắn hút hết điếu này đến điếu khác, cả thư phòng dày đặc khói thuốc. Cuối cùng, thấy bao thuốc đã hết nhẵn, lục lọi ngăn kéo cũng không tìm thấy bao thứ hai, mẹ kiếp, hết thuốc rồi, hắn giơ chân đá ghế, bước nhanh ra khỏi thư phòng.
Trong phòng khách, cô nàng kia vẫn nằm sấp trên sofa, bờ vai nức nở từng hồi. Trần Kình hờ hững nhìn lướt qua, trong lòng xem thường, mẹ kiếp, còn có mặt mũi mà khóc lóc, tôi nói sai chắc? Đúng là không biết xấu hổ, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, chẳng phải đê tiện thì là gì? Hắn phớt lờ cô, cứ việc thay giày rồi ra ngoài.
Trước tiên hắn tới cửa hàng tiện lợi ở gần đó mua thuốc lá, sau đó vừa phun sương nhả khói vừa lái xe phóng đi không mục đích. Đang đi thì Phương Chính gọi điện thoại tới, nói: “Anh em lại phát hiện được một nơi giải sầu rồi, mau đến vui vẻ nào!” Hắn chẳng cần nghĩ ngợi, liền đồng ý.
Trần Kình đến nơi, vừa nhìn, vẫn là quy tắc cũ, rượu ngon và người đẹp, chẳng qua là thay đổi một chút mà thôi. Những nơi kiểu này, bất luận trang trí xa hoa đến đâu, thiết kế độc đáo đến đâu, chức năng sau cùng vẫn giống hệt nhau, chính là làm cho người ta tiêu tiền đến chết, hưởng thụ đến chết, cuối cùng chết rồi cũng chẳng biết mình chết như thế nào. Trước kia hắn rất coi thường những điều này, tuy cuộc sống của hắn luôn luôn không thể thiếu chúng, nhưng từ tận đáy lòng, thật sự hắn chẳng hề cảm thấy tốt đẹp gì, còn không thỏa mãn bằng phút giây hắn nghe tin xin thành công bản quyền sáng chế mới.






Nhưng bây giờ ư? Trần Kình nhìn cô em mềm mại không xương, nũng nịu dễ thương dính vào lòng, hắn thầm nghĩ, cô em dịu dàng khôn khéo này tốt biết bao, muốn sao cũng được, chẳng cần tốn sức, đâu có giống cô nàng khắp người đầy gai nhọn ở nhà, động một cái là nhe nanh ra ngoạm vài miếng. Vừa nghĩ đến cô đã thấy bực bội, hắn liền cúi đầu hỏi: “Tên gì?”
Cô gái vừa mừng vừa lo, ngẩng đầu lên, mở đôi mắt to long lanh, ngọt ngào trả lời: “Loan Loan[3'> ạ.”
[3'> “Loan Loan” và “Uyển Uyển” phiên âm tiếng Trung gần giống nhau, đều là “wan wan”.
Mí mắt Trần Kình khẽ giật, nhìn Phương Chính ở đối diện bằng ánh mắt dị thường, mẹ nó, nhất định là cố ý đây. Khi nãy hắn vừa đến, Phương Chính đã gian tà sáp lại gần, nói: “Không tệ chứ? Toàn là sinh viên đại học, cho cậu một em ngon lành, vẫn còn non lắm, lát nữa mang về cho cậu xúi quẩy luôn, nhìn xem mặt cậu xám xịt ra sao.”
Khi đó hắn cau mày nhìn ánh cười nham hiểm trong mắt Phương Chính, lần đầu phát hiện ra tên này thật dung tục. Tuy rằng trước kia hắn cũng không phải chưa từng làm việc này, nhưng bây giờ vừa nghe đã thấy khó chịu.
Trần Kình như đã quên mất mình vừa uống rượu, xe phóng như bay vượt liền mấy lần đèn đỏ, vội vàng về nhà. Trên đường không ngừng nhớ lại cảnh tượng lúc chiều, hắn cũng cảm thấy câu đó mình có hơi nặng lời. Nhiều năm nay, hắn hiếu chiến tranh đấu ở bên ngoài, đã quen nói lời độc ác, làm chuyện tàn nhẫn, đã quen một cú hạ gục người khác, không để lại một con đường sống. Nhưng Lâm Uyển không phải kẻ địch của hắn, tuy lúc ầm ĩ lên thật khiến người ta tức chết, nhưng người đàn ông trưởng thành như hắn há gì phải chấp nhặt với cô cơ chứ.
Lúc về nhà đã hơn mười hai giờ, vào trong rồi đến giày cũng không thay, phòng khách chẳng có người, phòng ngủ chẳng có, thư phòng cũng không, mí mắt hắn bỗng khẽ giật. Hắn đè nén sự lo lắng mãnh liệt xuống, nét mặt đông cứng đi về phía phòng vệ sinh, bên trong lặng yên không một tiếng động. Hắn hít sâu một hơi, mở cửa, trước tiên là ngẩn ra, ngay sau đó lại thẹn quá hóa giận, như bị người ta đùa giỡn.
Trần Kình quay lại mở tủ quần áo trong phòng ngủ, một dãy quần áo ngăn nắp gọn gàng không chút khe hở. Vừa xoay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy một vết nứt dài trên tấm gương lớn ở bàn trang điểm, lập tức lòng hắn xuất hiện một nỗi sợ hãi. Đến lúc hắn nhìn thấy sợi dây chuyền kim cương kia nằm trên mặt đất, thì lại trở nên phẫn nộ vô cùng. Thứ mà hắn tặng lạ