Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Tác giả: Lưu Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.

hĩa nhân đạo, chỉ hôn hôn sờ sờ chứ không hành động thêm bước nữa.
Nhưng Lâm Uyển vẫn cảm thấy sự biến đổi rõ rệt trên cơ thể, nói thật lòng, bị một người đàn ông mà “tên đã trên cung” ôm lấy như vậy, cũng là một kiểu giày vò. Người ta bảo, đau dài chẳng bằng đau ngắn, sớm chết sớm siêu sinh, Lâm Uyển nghiến răng, giơ tay chạm vào phần ngực nóng hầm hập của hắn, lắp bắp nói: “Hay là...”
Người đàn ông đang thở hổn hển hôn lấy bờ vai cô lập tức ngừng lại, hào quang trong mắt bắn ra tứ phía, định từ chối nhưng cuối cùng lại thay đổi: “Dùng tay giúp tôi.”
Gương mặt Lâm Uyển bỗng biến thành trái cà chua chín mọng, hận không thể nuốt lại câu nói ban nãy. Nhưng người đàn ông cơ bản không cho cô cơ hội cự tuyệt, trực tiếp kéo tay cô di chuyển xuống dưới, còn không biết xấu hổ nói: “Tôi dạy em.”
Cả quá trình khó xử đến mức không thể khó xử hơn, cô còn tiện thể hiểu thêm được chút kiến thức sinh lí, mặc dù chẳng có chút tinh thần ham học hỏi. Dục vọng của người nào đó tăng vọt trong tay, cô cảm thấy mình đang cầm một củ khoai lang khó giải quyết, không, là trái bom, cô quẫn bách muốn buông tay, nhưng bị một bàn tay to nắm chặt lấy, cô đành bị động di chuyển theo tiết tấu của hắn. Cuối cùng, người nào đó vẫn chưa thỏa mãn với sự giao lưu cấp độ thấp như vậy, xoay người một cái ép cô xuống dưới cơ thể mình, hoàn toàn quên mất những băn khoăn trước đó.
“Uyển Uyển, Uyển Uyển.” Trần Kình không ngừng thầm thì, hài lòng thỏa dạ hưởng thụ mùi vị tốt đẹp của giai nhân. Lại tiếp một hiệp nữa, tuy ham muốn vẫn còn nhưng lí trí cuối cùng cũng quay lại, hắn xoa xoa trán Lâm Uyển, giọng khàn khàn nói: “Không sao chứ? Khó chịu không?”
Không đợi Lâm Uyển lên tiếng, hắn đã tự nói: “Chưa nóng bằng hôm qua, chẳng trách người ta đều bảo lúc phụ nữ sốt là lúc thích hợp nhất để tiến vào.” Nói đến cuối câu hắn thở dài một tiếng, cũng không biết là vui vẻ hay nuối tiếc.
Lâm Uyển mất mấy giây mới hiểu ra những gì hắn đang nói, vừa thẹn vừa giận, một tay đẩy người đàn ông đang ì trên cơ thể mình, bò dậy, cầm cốc nước trên tủ đầu giường uống mấy ngụm.
“Để lại cho tôi một ít.” Trần Kình nói rồi đón lấy chiếc cốc, uống một hơi cạn sạch phần nước còn thừa, rồi lại cưỡng ép cô, ôm cô vào lòng nằm xuống. Trải qua một hồi vận động, cơ thể hai người đầy mồ hồi, dính lại với nhau càng thêm khó chịu, còn có một sự ám muội khó tả.
Trần Kình không thoải mái lắm khẽ động đậy, ngáp một cái nói với người trong lòng: “Không tắm nữa, tránh việc em lại bị sốt.” Lâm Uyển miễn cưỡng ừ một tiếng, trong hơi thở tràn ngập mùi đàn ông mạnh mẽ khiến cô cực kì không thích ứng, nhưng cũng không vùng vẫy nữa.
Lâm Uyển nhắm mắt nằm một lúc, sau khi nghe thấy Trần Kình phát ra tiếng ngáy khẽ, cô nhẹ nhàng chạm vào hắn, thấy đối phương không có phản ứng mới ngồi dậy xuống giường. Phần eo rất mỏi, động tác khi nãy của người nào đó quá mạnh mẽ. Cô cười mỉa mai, làm ra vẻ quan tâm cô, dục vọng phát tác thì chẳng cần biết gì nữa. Trong mắt hắn, cô chính là thứ đồ chơi, lúc cao hứng thì trêu đùa, lúc vô vị thì chọc tức, lúc buồn phiền thì trào phúng vài câu, lúc có nhu cầu thì giày vò một cách tàn nhẫn.
Cô đi thẳng đến thư phòng, lúc bàn tay đặt lên nắm cửa, cô khẽ ngừng lại, hít một hơi thật sâu, sau đó mở cửa bước vào trong. Căn phòng này cô từng vào mấy lần, vốn mang tâm lí biết người biết ta mà “tham quan” vương quốc của hắn. Nhưng bây giờ đứng đây, mặt sàn dưới chân dường như hóa thành bụi gai, mỗi bước đi đều trở nên khó khăn vô cùng, nhưng cô không hề lùi bước. Rất nhanh cô đã tìm thấy một phong thư bên trong chồng văn kiện trên mặt bàn, mở ra, là một tệp ảnh, còn có một bức thư, tất cả đều đầy đủ...
Lúc Lâm Uyển quay về giường, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi. Có lẽ trước đó bị giày vò toát mồ hôi, bây giờ mới cảm thấy lạnh sống lưng, hay là do sự căng thẳng ban nãy dẫn đến. Nhưng điều khiến cô không hiểu được là, rõ ràng việc mà trước kia cô cảm thấy rất thoải mái, nhưng làm xong giờ chỉ có cảm giác mệt mỏi. Người đó vẫn đang ngủ say, cô điều chỉnh hơi thở rồi xoay đèn đầu giường, lặng lẽ quan sát gương mặt đang ngủ của hắn.
Lần đầu tiên cô nghiêm túc nhìn người này, phát hiện ra ngoại hình của hắn khá đẹp, cơ thể với những đường nét khỏe mạnh, hệt như con người hắn, cường thế bá đạo. Lông mày rất cao, vừa đen vừa đậm, đôi mắt không to lắm, nhưng lúc trừng mắt lại sắc bén, đáng sợ vô cùng. Lông mi rất dài, sống mũi rất thẳng, điều khiến cô bất ngờ là, môi của hắn lại không phải loại mỏng mỏng kia, trong sách đều nói môi mỏng bạc tình, xem ra cũng không hẳn vậy.
Không đúng, hắn rất trọng tình cảm, nhưng đó chỉ là với người thân của hắn mà thôi. Tất cả nhiệt tình của hắn đều dành cho người mà hắn quan tâm, vì vậy mà với kẻ khác, hắn chỉ còn lại sự cay nghiệt.
Ngay bây giờ, người đàn ông này xem ra không khác so với người bình thường, hoàn toàn không có sự kiêu ngạo ngang ngược như mọi khi, thậm chí có thể nói là vô cùng yếu đuối, vì hắn vừa uống phải nước pha lẫn thuốc ngủ, liều lượng đó đối với cô mà nói thì chẳng hề có tác dụng,