Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Tác giả: Phong Lộng

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341199

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1199 lượt.

mẹ một tay véo tai tôi, lớn tiếng hỏi: “Chẳng lẽ là thứ văn hóa phẩm đồi trụy gì?”.
Dì chần chừ vài giây, sau đó chìa sách cho mẹ. Hiện ra trước mặt chúng tôi là bức họa hai chàng trai đang làm tình.
Hai đôi mắt bàng hoàng và trách móc cùng lúc chiếu thẳng vào cặp mắt to tròn vô tội của tôi.
“Lương… Thiếu… Đồng…”, giọng của mẹ tôi đột nhiên trầm xuống.
Bốn bề mây đen ầm ầm kéo đến.






Tôi bị xách tai lôi vào phòng.
Giây phút cửa đóng lại, tôi cuối cùng đã biết thế nào là cảm giác rơi xuống địa ngục. Dùng tính từ hung ác để miêu tả mẹ mình thì có chút bất hiếu, nhưng tôi thấy nó thậm chí còn không thể hiện hết vẻ mặt của mẹ tôi lúc này.
“Con nói đi, thế này là thế nào?”, lúc giận giọng mẹ tôi thường nâng lên một quãng tám, nhưng một khi pà đang giận mà giọng chẳng những không cao lên, lại còn thấp xuống một quãng tám thì chết chắc rồi – tôi chết chắc rồi!
Tôi từng bước lùi về phía sau, bị mẹ kéo tai tôi lại: “Mẹ! Mẹ! Mẹ bỏ tay ra, tai con sắp đứt rồi”.
“Chuyện này là thế nào?”
Người đồng tính đều có bệnh ư?
Dì ơi, vấn đề này thì dì thiếu hiểu biết cơ bản rồi.
“Dì ơi, thực ra…”. Tôi nuốt nước bọt, hắng giọng định phản bác, may mà kịp thời nhớ ra đang lúc dầu sôi lửa bỏng, liền lập tức đổi giọng: “Thực ra con cũng là bất đắc dĩ thôi”.
“Cái gì? Bất đắc dĩ?”
Nhắc tới ba chứ bất đắc dĩ, tất cả những việc xui xẻo từ khi bước chân vào trường đại học này lần lượt hiện ra trong đầu, khiến tôi bất giác rầu rĩ. Đang định tung hê tất thảy, kể hết những tai ương mà Vĩnh Kỳ gây ra thì chợt nhớ, người đứng trước mặt mình chính là mẹ ruột của Vĩnh Kỳ.
Làm thế… có vẻ không được hay cho lắm. Tôi bắt đầu do dự.
Dì vẫn âu yếm nhìn tôi: “Đồng Đồng, có nỗi khổ gì con cứ nói hết ra đi. Ôi, Vĩnh Kỳ cũng thật là, sao nó không khuyên bảo con? Chuyện của con, Vĩnh Kỳ có biết không?”.
Nếu dì biết được bộ mặt thật của Vĩnh Kỳ nhất định sẽ rất đau lòng, chắc chắn là đau lòng hơn mẹ tôi nhiều, nói không chừng còn mắc bệnh trầm cảm nữa ấy chứ.
Mẹ tôi mà còn trở nên đáng sợ thế này, tôi không muốn cả người dì xinh đẹp, dịu dàng của mình cũng bị tổn thương.
Tôi lắc đầu theo phản xạ.
“Vĩnh Kỳ không biết sao?”, dì thở dài: “Đồng Đồng, hai anh em lúc nào cũng bên nhau, có chuyện gì con cũng nên nói với anh mới phải. Không dám nói với người lớn thì nói với anh, cùng tìm cách giải quyết”. Dì lại thở dài thườn thượt, ánh mắt nhìn tôi trìu mến. Khi nãy bị mẹ véo tai mắng mỏ tôi cũng không khóc, nhưng được dì vỗ vai xoa đầu, sống mũi liền cay cay.
“Dì, con… con… là con không tốt”. Nói xong câu này, trong lòng tôi lại càng buồn bực. Sao lại là tôi không tốt? Tất cả đều tại tên khốn Vĩnh Kỳ mới đúng!
Dì khẽ nói: “Con có nỗi khổ riêng, dì hiểu”. Dì quay người, bước đến bên mẹ tôi lúc này đã chuyển từ gào khóc sang khóc rấm rứt, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Chị, chị cũng nghĩ cho Đồng Đồng một chút. Nó mắc phải căn bệnh này áp lực đã không nhỏ, chị còn đánh nó mắng nó, nhỡ ép nó vào đường cùng thì…”.
Không không, dì ơi, dì lại sai rồi, con tuyệt đối không mắc bệnh này.
Mẹ nghe dì nói thế, hình như rất kinh ngạc, liền quay đầu sang nhìn tôi. Chắc lúc này mẹ mới nghĩ ra, bạo lực quá mức luôn dẫn đến bi kịch gia đình.
“Chị, chị xem, chị đánh Đồng Đồng đến nông nỗi nào rồi?”, dì chậm rãi nói: “Chị lúc nào cũng nóng tính thế, một khi tức giận là chẳng phân biệt nặng nhẹ gì nữa cả. Vĩnh Kỳ nhà em, em chưa từng động tay động chân với nó lần nào. Bọn trẻ bây giờ đều được cưng chiều từ bé, không chịu nổi cái cách thượng cẳng tay hạ cẳng chân của chị đâu.Với lại, chị đánh nó thì nó có thể bình thường trở lại sao?”.
Cho dù tôi có chưa từng được nuông chiều đi chăng nữa thì cũng không tài nào chịu nổi sự bạo lực của mẹ, dì nói đúng quá đi mất. Tôi đứng bên cạnh, gật đầu như bổ củi, nhiệt liệt tán thành.
Được một lúc mới lờ mờ nhận ra, hình như câu cuối của dì là… Mặt tôi biến sắc, chẳng lẽ tôi vừa thể hiện sai thái độ mất rồi?
“Đúng thật, chuyện này có phải đánh nó là xong đâu?”, mẹ tôi cuối cùng cũng lấy tay lau nước mắt, cất tiếng.
Thôi chết, quả nhiên là thể hiện sai thái độ rồi. Tôi thầm kêu khổ.
“Em nói xem chị nên làm gì với nó đây? Đánh cũng không đuọc, vứt đi cũng không xong…”
Trời ơi, mẹ sao lại có ý định vứt bỏ tôi cơ chứ? Tôi trợn tròn mắt, cho dù tôi có là đồng tính thật thì mẹ cũng không nên có ý nghĩ đó mới phải?
“Khoan đừng nói gì cả, chúng ta làm đơn xin cho Đồng Đồng nghỉ vài ngày, đưa nó về nhà cái đã”. Dì ngẫm nghĩ rồi nói: “Về nhà chúng ta mới có thể bình tĩnh mà giải quyết chuyện này. Chị, chắc chắn sẽ có cách giải quyết mà”.
“Ừ”.
Đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
“Đồng Đồng, anh về rồi đây. Mau mở cửa ra, lần này em thua chắc nhé”, là giọng nói vui mừng hớn hở của Vĩnh Kỳ.
Hắn cứ la hét ầm ĩ cho đến lúc dì mở cửa ra mới ngẩn người.
“Mẹ? Mẹ đến từ lúc nào thế?” Vĩnh Kỳ có chút mất hứng, chỉ đến khi bước vào phòng, nhìn thấy nét mặt khó coi của mẹ tôi và vết sưng trên má tôi, mớ


XtGem Forum catalog